Thứ Năm, 18 tháng 8, 2011

Bạo lực gia đình!



                      

      Nó liên tục đạp mình. Nó ngủ thì thôi, chứ hễ tỉnh dậy là
nó lại đánh mình bằng khuỷu tay, nắm đấm, đầu gối, cẳng chân... Cứ thế nó đấm,
nó đạp, nó huých mình! Híc...


     Mình cũng mới quen biết nó một thời gian thôi. Cách đây khoảng 7 tháng chứ
mấy! Lúc ấy nó hiền khô... Vậy mà giờ đây mỗi ngày nó càng thêm quá quắt! Mỗi
ngày trôi qua, nó lấy việc thượng cẳng chân, hạ cẳng tay với mình làm vui. Bất
cứ lúc nào thích lên là nó uýnh mình. Khi mình ăn cơm, lúc mình xem phim, thậm
chí ngay cả khi mình nằm cạnh ông xã nó lại càng có hứng oánh mình hay sao
ý!!!!


     

Chịu đựng mãi rồi cũng không thể chịu đựng hơn được nữa. Để trả đũa, mình
nghĩ ra một chiêu: Hễ  nó đạp mình là mình đạp lại ngay cho bố nó một phát còn
đau hơn thế. Nó đấm mình, mình đấm lại bố nó 2 phát! Chiêu này thực sự có hiệu
quả đối với thần kinh của mình. Mình cảm thấy thoải mái vô cùng tận. Hehe...


 


Thứ Tư, 25 tháng 5, 2011

Bạn có nhớ trường, nhớ lớp, nhớ tên tôi...?!!!

                               Entry gửi tặng học trò A6 yêu thương!



Picture 095.jpg


                               Tập thể A6 (2008-2011) - 46 gương mặt của yêu thương



Picture 008.jpg

                                                                         Nữ sinh 12A6


IMG_9403.jpg

                                                   Chính và Dương Linh



Picture 019.jpg




Picture 064.jpg

                                     Ninh Hải, Hải Anh và Dương Linh



IMG_9345.jpg

                                                                  Thảo Linh



IMG_9346.jpg
                                                                        Hà Trần


IMG_9399.jpg



IMG_9447.jpg

                                          

IMG_9347.jpg

                                                                      Nhân



IMG_9343.jpg

                                                   Lan Anh, V. Hải và Hằng



IMG_9415.jpg


Thư gửi học trò

Con đường em đi thầy cũng trải qua rồi
Nó vẫn vậy như thời thầy khi trước
Mỗi ngày trôi qua là mỗi lần chân bước
Giấc ngủ muộn màng đè nặng những nghĩ suy
Hãy gắng lên trên mỗi bước em đi
Và hãy nghĩ đến đoạn đường phía trước
Nỗi ám ảnh về hai từ MẤT - ĐƯỢC
Thôi gắng lên em ngày thi sắp đến rồi
(Bến đợi cuộc đời là sau cổng trường ĐẠI HỌC em ơi)
Em đâu cô đơn trước bước ngoặt cuộc đời
Phía sau em còn bao niềm hy vọng
Trong đêm khuya đâu mình em thao thức
Bao nỗi suy tư trong tiếng mẹ trở mình
Chiến thắng nào chẳng có những hy sinh
Thành công nào mà lại không gắng sức
Hạnh phúc chỉ nảy mầm khi ta nỗ lực
Để hoài bão cuộc đời sáng rực ngày mai

Đêm đã khuya, giáo án vẫn còn dài
Phút suy tư thầy nhớ lại những năm về trước
Rồi nghĩ đến con đường em đang bước
Nên có chút dặn dò thầy gửi lại cho em!
                                     
(Bụi phấn - Bùi Gia Nội)


Picture 094.jpg

Thứ Năm, 7 tháng 4, 2011

Huyền thoại một tình yêu...

   Bồng bềnh... bồng bềnh, chòng chành... chòng chành...
    Một
vùng núi cao nước sâu thuyền trôi, thuyền trôi

    Mái chèo bâng khuâng
dưới chân Tam Đảo

    ...

    Nghe câu chuyện xưa của đôi trai gái,
    Tha
thiết yêu nhau vẫn không thành đôi

    Ngày tháng dài nhớ mong khôn cùng...
 
    Một
người đau nước mắt thành sông

    Một người chờ, chờ hoá núi

    

              
IMG_ 166.jpg


      Lặng
nghe giai điệu ấy trong một không gian mờ ảo sương khói mặt hồ, tôi
biết chẳng ai cầm lòng cho nổi! Câu chuyện tình về chàng Cốc và nàng
Công với mối duyên lành vỡ trong nước mắt, hoá sông sâu, hoá đá vì chờ
đợi đã được người đời kể cho nhau nghe kể từ thủa núi chưa bạc đầu mà
đến tận ngày nay vẫn khiến người đời rơi nước mắt... Thái Nguyên trong
những ngày cuối tháng 3 này, khi ngoài kia mưa lắc rắc, cái lạnh của mùa
xuân ngọt lành vẫn đang len lỏi vào trong từng hơi thở thì ấn tượng về
câu chuyện tình ngang trái ấy lại dậy lên trong tôi những xúc cảm rất
riêng...

   
    


         Huyền thoại kể lại rằng :
       D
ưới
chân dãy núi Tam Đảo có một chàng trai nghèo tên là Cốc có tài thổi
sáo. Năm ấy trời hạn hán, chàng phải tìm đến nhà quan lang vùng núi Ba
Lá để làm thuê. Quan lang giao cho chàng việc chăn trâu trong rừng. Thui
thủi nơi rừng sâu, núi thẳm, nhớ nhà, nhớ quê, chàng Cốc đem sáo ra
thổi. Và tiếng sáo da diết trong cô đơn ấy đã làm nàng Công, con gái yêu
của quan lang xúc động, đắm say...

           Theo tiếng sáo, nàng đã tìm đến với chàng.


           Câu
chuyện tình yêu say đắm của hai người chẳng mấy chốc đến tai quan lang.
Quan tìm cách hại chàng Cốc. Chàng được lệnh vào khu rừng có nhiều thú
dữ để tìm ngà voi và sừng tê, quan lang hy vọng đàn thú dữ sẽ xé xác
chàng Cốc. Nhưng khi tiếng sáo của chàng réo rắt vang lên thì không một
loài thú dữ nào còn muốn ăn thịt chàng cả. Quan tức giận hạ lệnh đốt
rừng cho chàng Cốc chết cháy. Nhưng khi ngọn lửa bốc lên thì một cơn mưa
lớn trút xuống dập tắt lửa rừng. Trong mưa gió, chàng Cốc chạy thoát về
túp lều của mình. Buồn bã trước lòng người lang sói, chàng lại đem cây
sáo ra thổi. Tiếng sáo đánh thức tình yêu, réo rắt gọi bạn tình... Lần
theo tiếng sáo quen, nàng Công lén dắt ngựa, trốn nhà cùng chàng Cốc
chạy về quê chàng. Quan lang hạ lệnh đám tôi tớ bắt bằng được đôi trai
gái. Bị truy đuổi gấp, biết không thể cùng nhau trốn thoát, nàng Công đã
trao ngựa cho chàng Cốc chạy về chân núi Tam Đảo, còn mình thì chịu bị
bắt và bị giam lại trong hang đá.


       Trong hang
sâu, nàng than khóc ngày đêm, thương chàng, thương cho mối tình đầy
ngang trái, nước mắt cứ thế lăn dài, chảy mãi thành dòng đến một ngày
kia nàng kiệt sức... Nàng Công hoà thân mình trong dòng nước mắt chảy
đến quê chàng Cốc. Đau đớn khôn cùng, chàng Cốc đứng sững giữa trời...
Đến một ngày kia, chàng gục xuống bên dòng sông nước mắt của người tình
hoá núi! Ngọn núi sừng sững giữa trời, dưới chân núi ấy là dòng sông
nước mắt ngày nào của nàng Công vẫn chảy mãi quanh co thấm sâu vào lòng
đá khô cạn vì thương nhớ...

            Oan khuất ấy thấu tận trời
xanh. Thương cho đôi trẻ, Trời sai đắp một con đập dài hứng dòng nước
mắt tức tưởi vẫn còn mãi tuôn, để yêu thương dâng lên thành một vùng hồ
mênh mông, cho Cốc và Công ngập vào trong nhau, cho nước Sông Công thỏa
thuê vuốt ve Núi Cốc, và bóng núi chàng Cốc mỗi sớm mỗi chiều phủ xuống
gương nước nàng Công đầy âu yếm. Nơi non thanh thuỷ tú ấy, người đời gọi
tên là Hồ Núi Cốc, đẹp mãi như mối tình bất diệt, như một biểu tượng
của tình yêu chung thủy lứa đôi. Đến tận bây giờ, câu chuyện tình yêu ấy
vẫn được kể cho nhau nghe trong tiếng rì rào muôn thủa của sông, trong
ngút ngàn rừng núi...

    
Bồng
bềnh... bồng bềnh, chòng chành... chòng chành...
    Thuyền
gặp khách say gió ngàn, thuyền trôi, thuyền trôi mái chèo khua gương
nước xanh thăm thẳm.
    Ơi... núi cao Ơi... suối sâu
    Vẫn
lung linh màu xanh huyền thoại
    Những câu chuyện nay đời ghi trang
mới cho lứa đôi xưa sớm hôm kề nhau
    Một hồ nước đầy đắm say miệt màị

    Để ngừng trôi nước mắt dòng sông và ngày ngày hồ lồng bóng núi
    Trong
vòng tay êm đềm núi Cốc nghe vui chan chứa tấm lòng sông Công.
    Nghĩa
nặng ơn sâu kết duyên sông núi để lại ngàn tiếng ca thiết tha cho bao
đời
    Qua núi Cốc đem lòng thương nhau, ghi thành câu hát giữ lại mai
sau


         Trong
màu xanh ngăn ngắt của mặt hồ, trong cái tĩnh lặng của trời mây, sông
nước, lắng lòng mình cùng với giai điệu mênh mang của lời ca da diết kể
về một câu chuyện tình đã xưa cũ, đã hoà vào cùng với hồn cây hồn cỏ...
Ai đó chẳng thể dứt áo ra đi!

                      
               
IMG_6743.JPG

                                             
                                    T
háng 3 Thái Nguyên mưa...


                                                                                 Vân Ly 3/2010
">




Thứ Năm, 6 tháng 1, 2011

Giấc mơ đêm đông...

         
      
Tết DL 2010.jpg


      Giữa cái giá lạnh đến tái tê của đất trời, khi mà ngoài kia lạnh lùng cứ thốc từng cơn từng cơn... thì bạn làm gì? Bạn vùi mình trong chăn ấm? Hay bạn ngồi bên bậu cửa mơ màng ngóng gió để cảm nhận thế nào là tiết lạnh ngày Đông? Tôi cũng chẳng khác bạn là mấy đâu! Trong gian phòng nhỏ của mình, tôi lắng nghe đêm đông đang đến và tưởng tượng ra bóng hình của chàng lữ khách cô đơn phía cuối chân trời... Anh ấy liệu đã tìm thấy hơi ấm của riêng mình chưa để những đêm đông như thế này bớt lạnh?

    Có những bài thơ khiến ta day dứt và đọc đi đọc lại mãi không thôi. Và cũng có những bản nhạc đắm lòng người, nghe đi nghe lại bao lần mà vẫn cứ đắm đuối đến mê say. Đêm đông với tôi đã trở thành một giai điệu quen lắm... Tôi đang lắng nghe Đêm đông ...

      Thói quen ngồi một mình trong đêm và lắng nghe những giai điệu êm êm thật khẽ đã ngấm vào tôi tự bao giờ không biết nữa?

        Và đêm nay, lại một mình...


             Giữa lúc đất trời đang trở lạnh.Tôi lại lắng nghe đêm đông trở mình...

        Mà lạnh thật, đã cuối đông rồi. Sớm nay có mưa. Còn giờ đây tôi biết ngoài kia là giá rét.
 Nhịp sống hối hả dường như không hiện diện ở nơi này! Mùa đông, thời gian trôi đi chậm quá! Nếu bạn thức trong đêm đông lạnh, có lẽ bạn sẽ lắng nghe được cả những thanh âm mà ngày thường dẫu lắng lòng cũng chẳng thể nhận ra.


       Đêm nay, tôi nghe bản nhạc Đêm đông mà lòng lại lặng buồn... Cái không gian xa xa, mơ hồ chìm khuất như hư ảo như cõi mộng lạc vào trong nỗi khát khao mái ấm gia đình nó hút hồn tôi đến độ mê say. Bạn có nghe thấy không? Da diết quá...

Chiều chưa đi màn đêm rơi xuống
Đâu đấy buông lững lờ tiếng chuông
Đôi cánh chim bâng khuâng rã rời
Cùng mây xám về ngang lưng trời
Thời gian như ngừng trong tê tái
Cây trút lá cuốn theo chiều mây
Mưa giăng mắc nhớ nhung, tiêu điều
Sương thướt tha bay, ôi! đìu hiu...

       Tôi biết không chỉ riêng mình yêu mùa Đông, cũng chẳng phải chỉ mình tôi yêu thứ âm nhạc trong veo đến độ mơ hồ của cố nhạc sĩ Nguyễn Văn Thương trong Đêm đông. Nhạc sĩ có lần kể rất xúc động về xuất xứ của bài hát ấy. Khi viết tác phẩm này, ông chỉ là một chàng trai 20 tuổi. Một sinh viên nghèo xác, đêm 30 không có tiền về quê ăn tết, lang thang trong gió lạnh Hà Nội với bộ quần áo cũ và đôi giày tây rộng thùng thình. Chàng trai chỉ đủ tiền ăn ổ bánh mỳ, chàng dạo vội qua phố Khâm Thiên, phố ả đào nổi tiếng của Hà Nội bấy giờ, mong tìm một chút hơi ấm giữa lòng khu phố dập dìu đó. Thế nhưng, ngay cả khu phố nhộn nhịp mọi đêm khi ấy cũng vắng ngắt. Một cô đào nghe tiếng bước chân tần ngần vội chạy ra nhìn chàng rồi chán nản quay vào, khiến chàng trai chỉ kịp nhìn thấy phản chiếu trong gương một cánh tay trần trắng đến xanh xao... Buồn chán, chàng quay về căn gác trọ. Giữa tiếng gió gào rú bên ngoài, nhạc sĩ viết một mạch xong bài Đêm đông. Từ thân phận mình, cảm thân phận người...bài hát lặp lại mãi từ Đêm đông, điệp lại mãi sự điên cuồng của gió...

...Đêm đông, xa trông cố hương buồn lòng chinh phu
Đêm đông, bên song ngẩn ngơ kìa ai mong chồng
Đêm đông, thi nhân lắng nghe tâm hồn tương tư
Đêm đông, ca nhi đối gương ôm sầu riêng bóng
Gió nghiêng, chiều say
Gió lay ngàn cây,
Gió nâng thuyền mây
Gió reo sầu miên
Gió đau niềm riêng
Gió than triền miên...

http://files.myopera.com/diemxuacafe/blog/NguyenVanThuong_1939.jpg

                      Nhạc sỹ: Nguyễn Văn Thương

       Tôi đã nghe nhiều người kể về cái xuất xứ ấy của bài ca. Vậy mà lần nào cũng thấy lắng lại một nỗi niềm! Như đêm nay là một nỗi tri âm sâu thăm thẳm cùng người nghệ sĩ nghèo ấy... Tôi hiểu lắm cái tê tái buốt rét trong lòng thi nhân, người lữ khách, hay cũng chính là
sự hóa thân vào đến sâu thẳm của người nhạc sĩ thanh bần...Thi nhân cũng dần đi vào chính lòng mình. Cái tĩnh lặng mỏi mệt của
không gian khiến thời gian trong tâm hồn thi nhân, dường như cũng dừng
lại và tê tái. Cái tê tái đến đây đã là cái lạnh của lòng, của chiều
sâu. Và cái tê tái đó càng tái tê hơn khi lữ khách trở về với thế giới
mặt đất gần hơn xung quanh mình:
cây trút lá, mưa giăng mắc, sương
thướt tha,
và tất cả cứ tiêu điều, đìu hiu quá. Tiếng ca Ánh Tuyết vốn
trong, cao và lạnh. Nhập với lời ca này, sao cái tái tê lạnh buốt cứ
ngấm dần, ngấm dần và ngấm rất sâu vào hồn người nghe…


  
Hãy để cho tâm hồn mình  lắng nghe tiếng lòng nức nở của người lữ khách giang hồ, để
biết anh ấy khát khao điều gì trong cái chiều-đêm mùa đông ấy:


...Đêm đông, ôi ta nhớ nhung
Đường về xa xa
Đêm đông, ta mơ giấc mơ, gia đình, yêu đương
Đêm đông, ta lê bước chân phong trần tha phương
Có ai thấu tình cô lữ, đêm đông không nhà?...

  
Lữ khách trong đêm đông vẳng nghe tiếng vọng trong lòng người xa quê nỗi nhớ mái ấm gia đình, nơi ấy có người thiếu phụ bên ngọn đèn khuya ôm nỗi sầu lẻ bóng ngậm ngùi trong chờ đợi. Nỗi day
dứt vì cách xa chẳng phải đêm đông mới có, nhưng lại cứ cồn lên vào mỗi
đêm mùa đông lạnh lẽo. Mùa đông, người ta cần nhau, cần chia sẻ, cần sự
gần gũi bằng xương thịt để cảm nhận cái ấm nồng về tâm hồn. Nhưng mùa
đông lạnh chỉ nhắc rằng nỗi khát khao đó là không thể. Khát khao càng
mạnh thì nỗi sầu lạnh chỉ càng lớn dần thôi. Và gió, gió cứ mãi thét gào khắc sâu vào lòng người nỗi hoang hoải của đơn lẻ, của sầu mong...
Gió say, gió nghiêng, gió sầu miên man với nỗi đau riêng nào phải ai cũng thấu. Tiếng thở than của gió đêm đông ấy cũng chính là nỗi sầu triền miên của kiếp người...

...Đời như vô tình ta ngao ngán
Non nước thê thảm mang cảnh tang
Thân lãng du cô liêu chán chường
Về đâu giữa trời đông đêm trường
Sầu lên khơi hồn quê lai láng
Ta van gió nhân mưa ngừng than
Cho ta lắng tiếng vang muôn lòng
Rên rỉ qua không gian buồn mong...


  
Lúc này, đêm đông, đó là nỗi nhớ nhung, đêm đông, đó là giấc mơ gia
đình, giấc mơ một tình yêu, giấc mơ về hơi ấm tình người. Nhưng đêm
đông, đó lại cũng là hiện thực, hiện thực với đường về còn xa lắm, với
bước chân phong trần còn lê trên đường đời dù mỏi mệt, là hiện thực với
cái tê lạnh của tâm hồn một kẻ cô lữ không nhà. Bài hát kết thúc bằng
một câu hỏi. Câu hỏi chầm chậm cất lên: “
Có ai thấu tình cô lữ, đêm
đông không nhà?
”.
   Vậy là, trong đêm đông bây giờ, không có một ngôi
nhà, không có một người tri kỷ, chỉ có một lữ khách, một lạnh lẽo và
một nỗi cô đơn. Câu hỏi ấy day dứt trong tôi khi mà giai điệu sâu lắng nghẹn buồn ấy đã trôi vào thinh lặng. Một câu hỏi không có lời đáp, rơi vào thinh không, hoang hoải muộn phiền... Một sự mong mỏi, một nỗi khát khao kiếm tìm trong đêm lạnh đông giá hơi ấm của tình yêu...


   Và tôi biết trong giây phút này, chính mình cũng đang lắng hồn mình, hóa thân vào kiếp cô đơn lữ thứ để mơ một giấc mơ gia đình đầm ấm an vui... Anh còn cô đơn nữa không, hỡi người khách lãng du? Nơi chân trời xa ấy, còn đây một tấm lòng cũng khắc khoải chờ mong đêm tàn trong ánh hồng ấm lửa. Mong sao đường xa bớt lạnh, bước chân phiêu lãng của anh sẽ ngược trở về. Không xa đâu anh, là hạnh phúc, là ấm êm, là rất quen một cõi đi về...

   Trời đã vào Đông từ bao ngày rồi, vậy mà đêm nay tôi mới cảm thấy thực sự Đông đã hiện diện ngay đây, bên tôi không còn là ảo giác vô hình... Đông níu bước chân tôi bên cửa sổ, đông ôm vai gầy run run, đông khẽ khàng hôn lên môi tôi tê tái mà nồng nàn run rẩy... Tôi yêu mùa Đông!


                                                                 ( Vân Ly - 11/2009)