
Chao, khó ngủ, không ánh đèn, im lặng
Bốn xung quanh là bóng tối nặng nề.
Chỉ đơn điệu bên tôi trong đêm vắng,
Tiếng đồng hồ như bất tận, lê thê...
Và cả tiếng màn đêm đang thở nhẹ,
Tiếng đập cửa bầy tiên khe khẽ,
Tiếng cuộc đời luôn nhộn nhạo, phù hoa,
Ngươi là gì mà xáo động lòng ta
Hỡi tiếng động cuộc đời kia bí ẩn?
Là trách móc, là lời than, hối hận
Rằng một ngày ta đã để trôi đi?
Và ở ta, ngươi đang muốn điều gì?
Ngươi vẫy gọi hay báo điềm tai họa?
Ta muốn biết, biết về tất cả
Ta muốn tìm ý nghĩa sống quanh ta?
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét