Thứ Tư, 16 tháng 1, 2013

Lá diêu bông - bài ca của tình yêu dang dở...

p0320793b8tk.jpg

                   Lá diêu bông có thật hay không?

      Nghĩ về mình, bất chợt tôi lại thấy trong lòng ngân nga giai điệu của bài hát ấy! Nhưng bài thơ Lá diêu bông còn hay hơn, buồn hơn rất nhiều!

   "Tôi đi tìm cái nửa của tôi; Tìm mãi đến bây giờ chưa thấy", một nhà thơ nào đó đã lang thang đi tìm và thốt lên như vậy. Phải chăng, khát khao kiếm tìm một người có thể lấp đầy khoảng trống trong tâm hồn là nỗi niềm không phải của riêng ai? Con người đã luôn khát khao đi tìm cái nửa của mình, và mãi mãi sau này vẫn thế! Lá diêu bông chính là một bài ca về sự kiếm tìm hạnh phúc:

Váy Đình Bảng buông chùng cửa võng
Chị thẩn thơ đi tìm
đồng chiều, cuống rạ.
Chị bảo: Đứa nào tìm được lá Diêu Bông
Từ nay ta gọi là chồng

Hai ngày em tìm thấy lá
Chị chau mày: Đâu phải lá Diêu Bông!

Mùa đông sau em tìm thấy lá
Chị lắc đầu
trông nắng vãn bên sông

Ngày cưới chị
Em tìm thấy lá
Chị cười se chỉ ấm chôn kim

Chị ba con
Em tìm thấy lá
Xòe tay phủ mặt chị không nhìn

Từ buổi ấy
Em cầm chiếc lá
Đi đầu non cuối bể
Gió quê vi vút gọi
Diêu Bông hời!...
...Ơi Diêu Bông!...

   
Bài thơ buồn quá! Tại sao tôi lại yêu những giai điệu não lòng như vậy nhỉ?

   Trong khát vọng kiếm tìm, người con gái ấy lẻ loi quá!

Những câu thơ đứt đoạn, rơi xuống dòng như chính sự thất vọng, như nỗi buồn của chị (cô gái, nay đã thành chị rồi!) Còn gì để tìm nữa khi trời đã về chiều và cánh đồng sau vụ gặt chỉ còn trơ lại những cuống rạ? Nhưng trong sự quạnh hiu, vô vọng ấy chị vẫn cứ đi tìm. Con tim khát khao sưởi ấm của chị hối thúc. Chị đi tìm trong sự thất vọng!

    Chiếc lá Diêu Bông hay chính là hình bóng của người tình lý tưởng trong tim người phụ nữ ấy! Chị không hy vọng tìm được, nên nó chỉ là cái bóng. Nhưng, Tình Yêu bắt đầu từ trái tim. Tình Yêu không có tuổi (Tôi cũng tin như thế). Thế rồi nhân vật Em xuất hiện cùng với cuộc kiếm tìm của mình. Người thanh niên ấy lẳng lặng mà rất tự tin. Giữa chị và em ngăn cách bởi một chiếc lá, có đấy mà như xa vời quá! Chị có thể cảm nhận mà không sao nắm bắt được, nó trong suốt và lạnh lùng. Mặc lòng, tất cả và tình yêu, người thanh niên ấy vẫn mê mải trong cuộc kiếm tìm (tôi chợt nghĩ, ngày nay có chàng thanh niên ấy không? Có tình yêu và khát khao mãnh liệt vậy không?) Và tôi khâm phục vô cùng chàng thanh niên ấy! Chàng trai đã tìm, kiếm tìm lá Diêu bông - Tình  Yêu của mình dẫu biết rằng thật khó! Một ngày... hai ngày... cho tới tận Mùa Đông sau, anh ấy vẫn hy vọng vào sự xuất hiện của chiếc Lá Diêu Bông!

   Đến ngày cưới chị, rồi chị ba con em vẫn theo đuổi.
Chị đã không tin những chiếc lá của em:
Chị chau mày thất vọng : Đâu phải lá Diêu Bông;
 Chị lắc đầu thờ ơ: Trông nắng vãn bên sông; chị cười buồn an phận với cuộc sống của mình;
Chị chán chường xót xa: xòe tay phủ mặt không nhìn!...
Mặc! Tất cả, không ngăn cản Tình Yêu của em với chị. Người thanh niên ấy tin vào Tình Yêu của mình, bất chấp tất cả cái gọi là không có thực trong cuộc đời!

   Bạn nghĩ gì về chuyện tình ngang trái ấy!

   Tôi không trách người phụ nữ ấy đâu, bởi tôi hiểu người ấy cũng đâu muốn thế! Chị như con chim mắc vào vòng cạm bẫy. Chị cũng đã đi tìm, nhưng chị đã sớm thất vọng. Chị chẳng còn hy vọng khi đã hiểu cuộc đời này thật nghiệt ngã, người ta suốt đời kiếm tìm trong vô vọng! Trong trái tim của hai con người ấy, họ cùng có chung một nỗi khát khao, nhưng họ không giống nhau, nên suốt đời, họ không thể gặp nhau. Với chị thì đó là cái bóng, là lá Diêu Bông; còn với em, đó là Chị, rõ ràng hiển nhiên mà không thể gặp nhau. Tình Yêu của chàng thanh niên ấy buồn như ngọn gió quê chiều chiều vi vút gọi hoài: Ơi Diêu Bông! Ơi Diêu Bông!

   Hình như nước mắt tôi đang rơi...

    Hình như tôi đã thấy... Chiếc lá Diêu Bông kia cứ xa vời, xa vời rồi theo gió cuốn vào khoảng không vô tận của đất trời để còn vang vọng trong lòng người thanh niên ấy; vang trong lòng người phụ nữ không còn trẻ nữa? Nhưng tôi hiểu, trong lòng hai người ấy, chiếc lá Diêu Bông đẹp lắm, nó vẫn xanh thẳm! Lá Diêu Bông của những con người đã từng kỳ vọng, từng khát khao YÊU và ĐƯỢC YÊU!
                                                                     ( Vân Ly - 12/2009)

Giấc mơ đêm Đông...


Tết DL 2010.jpg


      Giữa cái giá lạnh đến tái tê của đất trời, khi mà ngoài kia lạnh lùng cứ thốc từng cơn từng cơn... thì bạn làm gì? Bạn vùi mình trong chăn ấm? Hay bạn ngồi bên bậu cửa mơ màng ngóng gió để cảm nhận thế nào là tiết lạnh ngày Đông? Tôi cũng chẳng khác bạn là mấy đâu! Trong gian phòng nhỏ của mình, tôi lắng nghe đêm đông đang đến và tưởng tượng ra bóng hình của chàng lữ khách cô đơn phía cuối chân trời... Anh ấy liệu đã tìm thấy hơi ấm của riêng mình chưa để những đêm đông như thế này bớt lạnh?

    Có những bài thơ khiến ta day dứt và đọc đi đọc lại mãi không thôi. Và cũng có những bản nhạc đắm lòng người, nghe đi nghe lại bao lần mà vẫn cứ đắm đuối đến mê say. Đêm đông với tôi đã trở thành một giai điệu quen lắm... Tôi đang lắng nghe Đêm đông ...

      Thói quen ngồi một mình trong đêm và lắng nghe những giai điệu êm êm thật khẽ đã ngấm vào tôi tự bao giờ không biết nữa?

        Và đêm nay, lại một mình...


             Giữa lúc đất trời đang trở lạnh.Tôi lại lắng nghe đêm đông trở mình...

        Mà lạnh thật, đã cuối đông rồi. Sớm nay có mưa. Còn giờ đây tôi biết ngoài kia là giá rét.
 Nhịp sống hối hả dường như không hiện diện ở nơi này! Mùa đông, thời gian trôi đi chậm quá! Nếu bạn thức trong đêm đông lạnh, có lẽ bạn sẽ lắng nghe được cả những thanh âm mà ngày thường dẫu lắng lòng cũng chẳng thể nhận ra.


       Đêm nay, tôi nghe bản nhạc Đêm đông mà lòng lại lặng buồn... Cái không gian xa xa, mơ hồ chìm khuất như hư ảo như cõi mộng lạc vào trong nỗi khát khao mái ấm gia đình nó hút hồn tôi đến độ mê say. Bạn có nghe thấy không? Da diết quá...

Chiều chưa đi màn đêm rơi xuống
Đâu đấy buông lững lờ tiếng chuông
Đôi cánh chim bâng khuâng rã rời
Cùng mây xám về ngang lưng trời
Thời gian như ngừng trong tê tái
Cây trút lá cuốn theo chiều mây
Mưa giăng mắc nhớ nhung, tiêu điều
Sương thướt tha bay, ôi! đìu hiu...

       Tôi biết không chỉ riêng mình yêu mùa Đông, cũng chẳng phải chỉ mình tôi yêu thứ âm nhạc trong veo đến độ mơ hồ của cố nhạc sĩ Nguyễn Văn Thương trong Đêm đông. Nhạc sĩ có lần kể rất xúc động về xuất xứ của bài hát ấy. Khi viết tác phẩm này, ông chỉ là một chàng trai 20 tuổi. Một sinh viên nghèo xác, đêm 30 không có tiền về quê ăn tết, lang thang trong gió lạnh Hà Nội với bộ quần áo cũ và đôi giày tây rộng thùng thình. Chàng trai chỉ đủ tiền ăn ổ bánh mỳ, chàng dạo vội qua phố Khâm Thiên, phố ả đào nổi tiếng của Hà Nội bấy giờ, mong tìm một chút hơi ấm giữa lòng khu phố dập dìu đó. Thế nhưng, ngay cả khu phố nhộn nhịp mọi đêm khi ấy cũng vắng ngắt. Một cô đào nghe tiếng bước chân tần ngần vội chạy ra nhìn chàng rồi chán nản quay vào, khiến chàng trai chỉ kịp nhìn thấy phản chiếu trong gương một cánh tay trần trắng đến xanh xao... Buồn chán, chàng quay về căn gác trọ. Giữa tiếng gió gào rú bên ngoài, nhạc sĩ viết một mạch xong bài Đêm đông. Từ thân phận mình, cảm thân phận người...bài hát lặp lại mãi từ Đêm đông, điệp lại mãi sự điên cuồng của gió...

...Đêm đông, xa trông cố hương buồn lòng chinh phu
Đêm đông, bên song ngẩn ngơ kìa ai mong chồng
Đêm đông, thi nhân lắng nghe tâm hồn tương tư
Đêm đông, ca nhi đối gương ôm sầu riêng bóng
Gió nghiêng, chiều say
Gió lay ngàn cây,
Gió nâng thuyền mây
Gió reo sầu miên
Gió đau niềm riêng
Gió than triền miên...


http://files.myopera.com/diemxuacafe/blog/NguyenVanThuong_1939.jpg

                      Nhạc sỹ: Nguyễn Văn Thương

       Tôi đã nghe nhiều người kể về cái xuất xứ ấy của bài ca. Vậy mà lần nào cũng thấy lắng lại một nỗi niềm! Như đêm nay là một nỗi tri âm sâu thăm thẳm cùng người nghệ sĩ nghèo ấy... Tôi hiểu lắm cái tê tái buốt rét trong lòng thi nhân, người lữ khách, hay cũng chính là sự hóa thân vào đến sâu thẳm của người nhạc sĩ thanh bần...Thi nhân cũng dần đi vào chính lòng mình. Cái tĩnh lặng mỏi mệt của không gian khiến thời gian trong tâm hồn thi nhân, dường như cũng dừng lại và tê tái. Cái tê tái đến đây đã là cái lạnh của lòng, của chiều sâu. Và cái tê tái đó càng tái tê hơn khi lữ khách trở về với thế giới mặt đất gần hơn xung quanh mình: cây trút lá, mưa giăng mắc, sương thướt tha, và tất cả cứ tiêu điều, đìu hiu quá. Tiếng ca Ánh Tuyết vốn trong, cao và lạnh. Nhập với lời ca này, sao cái tái tê lạnh buốt cứ ngấm dần, ngấm dần và ngấm rất sâu vào hồn người nghe…

   Hãy để cho tâm hồn mình  lắng nghe tiếng lòng nức nở của người lữ khách giang hồ, để biết anh ấy khát khao điều gì trong cái chiều-đêm mùa đông ấy:

...Đêm đông, ôi ta nhớ nhung
Đường về xa xa
Đêm đông, ta mơ giấc mơ, gia đình, yêu đương
Đêm đông, ta lê bước chân phong trần tha phương
Có ai thấu tình cô lữ, đêm đông không nhà?...
   Lữ khách trong đêm đông vẳng nghe tiếng vọng trong lòng người xa quê nỗi nhớ mái ấm gia đình, nơi ấy có người thiếu phụ bên ngọn đèn khuya ôm nỗi sầu lẻ bóng ngậm ngùi trong chờ đợi. Nỗi day dứt vì cách xa chẳng phải đêm đông mới có, nhưng lại cứ cồn lên vào mỗi đêm mùa đông lạnh lẽo. Mùa đông, người ta cần nhau, cần chia sẻ, cần sự gần gũi bằng xương thịt để cảm nhận cái ấm nồng về tâm hồn. Nhưng mùa đông lạnh chỉ nhắc rằng nỗi khát khao đó là không thể. Khát khao càng mạnh thì nỗi sầu lạnh chỉ càng lớn dần thôi. Và gió, gió cứ mãi thét gào khắc sâu vào lòng người nỗi hoang hoải của đơn lẻ, của sầu mong... Gió say, gió nghiêng, gió sầu miên man với nỗi đau riêng nào phải ai cũng thấu. Tiếng thở than của gió đêm đông ấy cũng chính là nỗi sầu triền miên của kiếp người...

...Đời như vô tình ta ngao ngán
Non nước thê thảm mang cảnh tang
Thân lãng du cô liêu chán chường
Về đâu giữa trời đông đêm trường
Sầu lên khơi hồn quê lai láng
Ta van gió nhân mưa ngừng than
Cho ta lắng tiếng vang muôn lòng
Rên rỉ qua không gian buồn mong...

   Lúc này, đêm đông, đó là nỗi nhớ nhung, đêm đông, đó là giấc mơ gia đình, giấc mơ một tình yêu, giấc mơ về hơi ấm tình người. Nhưng đêm đông, đó lại cũng là hiện thực, hiện thực với đường về còn xa lắm, với bước chân phong trần còn lê trên đường đời dù mỏi mệt, là hiện thực với cái tê lạnh của tâm hồn một kẻ cô lữ không nhà. Bài hát kết thúc bằng một câu hỏi. Câu hỏi chầm chậm cất lên: “Có ai thấu tình cô lữ, đêm đông không nhà?”.
   Vậy là, trong đêm đông bây giờ, không có một ngôi nhà, không có một người tri kỷ, chỉ có một lữ khách, một lạnh lẽo và một nỗi cô đơn. Câu hỏi ấy day dứt trong tôi khi mà giai điệu sâu lắng nghẹn buồn ấy đã trôi vào thinh lặng. Một câu hỏi không có lời đáp, rơi vào thinh không, hoang hoải muộn phiền... Một sự mong mỏi, một nỗi khát khao kiếm tìm trong đêm lạnh đông giá hơi ấm của tình yêu...

   Và tôi biết trong giây phút này, chính mình cũng đang lắng hồn mình, hóa thân vào kiếp cô đơn lữ thứ để mơ một giấc mơ gia đình đầm ấm an vui... Anh còn cô đơn nữa không, hỡi người khách lãng du? Nơi chân trời xa ấy, còn đây một tấm lòng cũng khắc khoải chờ mong đêm tàn trong ánh hồng ấm lửa. Mong sao đường xa bớt lạnh, bước chân phiêu lãng của anh sẽ ngược trở về. Không xa đâu anh, là hạnh phúc, là ấm êm, là rất quen một cõi đi về...

   Trời đã vào Đông từ bao ngày rồi, vậy mà đêm nay tôi mới cảm thấy thực sự Đông đã hiện diện ngay đây, bên tôi không còn là ảo giác vô hình... Đông níu bước chân tôi bên cửa sổ, đông ôm vai gầy run run, đông khẽ khàng hôn lên môi tôi tê tái mà nồng nàn run rẩy... Tôi yêu mùa Đông!


                                                                 ( Vân Ly - 11/2009)

Mùa Đông, khăn len, áo ấm và những giấc mơ...

      Picture 010.jpg

      Em không biết là tự bao giờ mình biết yêu mùa Đông nữa? Chỉ biết rằng đã từ lâu, mùa Đông với em là mùa của yêu thương, là mùa mà em thắp lên những ngọn lửa ấm nồng trong trái tim mình để hiểu rằng mình không hề giá lạnh. Mùa Đông, em thấy cần có anh nhiều hơn, dù hình như mới chỉ là hư ảo, dù là còn mong manh như sợi khói phía cuối chân trời...

     Người ta vẫn thường nói : Mùa đông cũng là mùa của những người đàn bà đan dệt yêu thương. Cho những chiếc kim đan, đan cài sợi len làm nên áo ấm. Cho những bàn tay đan cài bàn tay, làm nên tình yêu. Và cho tình yêu đan cài tình yêu, làm nên hạnh phúc… Em đang đứng giữa mùa Đông và em cũng đã đan cho mình những chiếc khăn ấm của yêu thương... Mùa Đông này, em không chỉ đan khăn mà em còn đan áo ấm. Chiếc áo ấy không hiểu đến đợt rét nàng Bân có hoàn thành không nữa?  Nhưng em vẫn hằng đêm, miệt mài đan... Từng sợi len giấu chặt nỗi niềm, đan cài vào nhau làm cho một mùa Đông không còn lạnh...
    
     Đêm nay, em lại miệt mài ngồi, tỉ mẩn từng sợi len cài đan trong nỗi nhớ... Nỗi nhớ có dáng hình cụ thể không nhỉ? Có chứ. Chẳng phải là em vẫn thường chìm vào nỗi nhớ khi nghĩ về quá khứ, về khuôn mặt và dáng hình của những người thân yêu của mình đó sao? Nhưng lạ thật, trong đêm nay, khi mà trong tay em từng sợi vẫn cài níu vào nhau thì nỗi nhớ sao lại mông lung đến thế? Em cố tìm trong cái cảm giác mang tên nỗi nhớ ấy một dáng hình thật cụ thể, thế mà hình như em bất lực. Bao hình ảnh cứ lần lượt hiện ra trong em nhưng chỉ loáng thoáng đến độ mơ hồ. Em nhìn thấy một chiều thứ 5 đầy gió trên cây cầu ấy, em đứng một mình mà thấy hoang mang khi không hiểu nổi những cơn gió kia thổi theo hướng nào…? Và thứ 6, thứ 7… Những ngày cuối tuần thật mà cứ ngỡ là mơ. Em không hiểu tại sao giấc mơ của mình lại cứ đan chéo cả với hình ảnh của một vài người khác? Muốn thoát ra, mà không thể...

     Ôi... 
Có lẽ em lại đang mơ...
Giấc mơ mùa Đông đan áo ấm, dệt nên một mùa của ấm áp yêu thương...

Thứ Ba, 15 tháng 1, 2013

Rưng rưng chiều đông...

     Picture 053.jpg
 Những vạt cải hiu hắt bên thung
  Vàng ngơ ngác chờ màn đêm buông xuống
  Con gió chiều cuối Đông lạnh lắm
 

  Thả sương vương gom nhạt nắng về trời...                                



Picture 027.jpg


RƯNG RƯNG CHIỀU ĐÔNG...
     
    Cải vùng cao không ngút ngàn như những cánh đồng cải hoa mỡ màng ven sông của đồng bằng châu thổ. Đây đó từng vạt cải co ro bên khe đá buồn não những mùa đông. Mỗi chiều xuống, từng nhánh cô đơn ánh lên chùm lửa nhạt, gom góp hanh hao cố xua đi hơi lạnh từ vách đá len lén lan ra, để rồi tắt hẳn khi màn sương đùn ra từ núi thay leo lét tà dương những giọt cuối cùng. Phía luống ngô xác khô đã đen sẫm, mái sàn trên kia cũng không còn nhìn rõ sợi khói khi nãy bay lên nữa rồi...
Picture 004.jpg
 
 
 
Picture 012.jpg

     Tiếng còi xe đã gọi. Hai vệt đèn pha bạc phếch trong mù. Người đàn ông cùng với đàn bà trẻ con của họ vội vã xuôi về phía rất xa, nơi có ánh đèn thành phố. Để lại trong thung, hoa cải, một nửa run run thiêm thiếp ngủ, một nửa rưng rưng nhẹ bước về trời...

Picture 102.jpg

Thứ Hai, 8 tháng 10, 2012

Khắc khoải buồn tàn thu...

                 Mấy hôm nay trời trở rét. 
           Ngoài kia có con gió đi hoang.
     Và hình như sương thu giăng khắp mọi nẻo đường... 
  Đã cuối thu chưa nhỉ?
Mới
đâu đây thôi Trung thu, trăng tròn lắm kia mà! Vậy mà đêm nay, trăng mơ
hồ lẩn vào xa khuất... Ánh trắng nhạt nhòa cuối chân trời xa kia là trăng hay chỉ là ảo ảnh?
  Cuối thu thật rồi...

   Ngồi lặng trong căn phòng vắng, làm gì đây cho tan đi cảm giác trống vắng đến lạnh lùng?
 Với tay lên giá sách, đập vào mắt là đĩa nhạc: Khắc khoải Buồn tàn thu... Trùng hợp quá chăng, hay chỉ là vô tình nhỉ?
       Mình lại gặp chính mình trong những nỗi niềm không có tên!

 


      Và căn phòng nhỏ ngân lên điệu nhạc da diết và dịu êm vô cùng... Kìa, sao đã nghe bao lần Ánh Tuyết hát, vậy mà sao nước mắt vẫn cứ rơi? Bản nhạc buồn và khắc khoải làm sao!

                    Ai lướt đi ngoài sương gió,
                  Không dừng chân đến em bẽ bàng.
        
Ôi vừa thoáng nghe em mơ ngay bước chân chàng,
                    
Từ từ xa đường vắng.
                
Đêm mùa thu chết, nghe mùa đang rớt rơi theo lá vàng.
         Em ngồi đan áo, lòng buồn vương vấn, em thương nhớ chàng.

        
Người ơi còn biết em nhớ mong,
         Tình xưa còn đó xa xôi lòng.
                        Nhờ bóng chim uyên, nhờ gió đưa duyên
                    Chim với gió bay về, chàng quên hết lời thề.

             Áo đan hết rồi, cố quên dáng người,
                       Chàng ngày nao tìm đến?
                                 
Còn nhớ đêm xưa
                                               kề má say sưa
            
Nhưng năm tháng qua dần,
                                             mùa thu chết bao lần.

             Thôi tình em đấy, như mùa thu rớt rơi theo lá vàng.


        Ngồi nghe giai điệu ấy trong một không gian lặng vắng như thế này, liệu có ai cầm lòng nổi không?
                           
      Mình đã thích nghe nhạc Văn Cao từ rất lâu rồi, có lẽ từ khi còn chưa biết yêu mình đã thích những bản nhạc rười rượi của Thu cô liêu, của Trương Chi, của Thiên Thai, của Suối mơ, của Cung đàn xưa, nhưng bản nhạcBuồn tàn thu là nghe nhiều nhất...
          
Bài hát thật buồn.
     Nếu lắng nghe bản tình ca khắc khoải ấy trong một đêm mưa lạnh cuối thu như thế này, nhắm mắt lại, có thể hình dung ra ngay một khung cảnh có thật trước mắt hiện ra như từ một cõi xa xăm nào... Một
người thiếu phụ ngồi đan áo trong nhà, nghe mưa gió ngoài hiên mà tưởng
nhớ đến người tình xưa ở chốn xa xôi. Nàng muốn nhắn gió, gửi mây, nhắn
cánh chim trời đưa Tình Yêu, đem nỗi nhớ da diết của mình đến cho người
yêu xưa. Nhưng gió, mây, và cả cánh chim bay đi nay đã trở về vậy mà
người xưa không thấy tới. Chiếc áo nàng đan trên tay đã xong. Trong giây
phút ấy, nàng cố tình quên đi người tình năm cũ. Nhưng càng muốn quên
đi, thì những kỷ niệm về một tình yêu tha thiết ngày nào lại càng khiến
nàng quay quắt trong nỗi nhớ khôn nguôi... Năm tháng trôi, không thể nào
ngừng lại. Người xưa xa mãi không trở về, biền biệt trong nỗi nhớ mong.
Nàng đành ôm mối tình dang dở đứng giữa mùa thu chết lặng với lá vàng
mãi rơi, mãi rơi...
               Mùa thu chết, như tình yêu khắc khoải lìa bỏ đôi lứa
như lá vàng rụng rơi, chết giữa tiết Thu buồn thảm...

         Mình hiểu vì sao mình lại hay nghe bản nhạc ấy rồi!
  Một giai điệu đẹp đẽ, một mối tình sâu sắc say mê mãi mãi làm sững sờ mọi trái tim biết rung động.

     Ai
kia đang đi ngoài sương gió, liệu có cầm lòng nổi chăng khi biết một
cõi lòng đang tan nát trong đêm buồn tàn thu vì nỗi khắc khoải đợi chờ?

Thứ Ba, 25 tháng 9, 2012

Thứ Ba, 18 tháng 9, 2012

Chờ...




Ra ngõ trông chờ
Ra ngõ mà yêu…

Câu ca xưa nay cất vào dải yếm
Em trải ra phơi mỗi khi nắng hanh buồn
Lời mong yêu nhẹ bay như khói nhạt
Em hát xin chiều hẵng chậm buông





Hình ảnh: Ra ngõ trông chờ
Ra ngõ mà yêu…

Câu ca xưa nay cất vào dải yếm
Em trải ra phơi mỗi khi nắng hanh buồn
Lời mong yêu nhẹ bay như khói nhạt
Em hát xin chiều hẵng chậm buông…

Chủ Nhật, 29 tháng 4, 2012

Trái tim ngọc đá và giọt nước mắt muộn màng...

            



        Tháng 5, ve kêu ra rả gọi hè về… Muốn viết
một cái gì đó để giải tỏa những áp lực của bài vở, của thi cử; vậy mà tiếng ve
không để cho mình yên! Đành tìm bình yên trong lời ca cũ vậy. Nhưng cõi ấy hình
như vẫn còn xa xăm quá…


Câu ca ai hát giữa dòng


Đêm trăng thanh vắng nỗi lòng
Trương Chi


Nhẹ nhàng gió đẩy thuyền đi


Tiêu Tương bến vắng biết khi
nào về


Lời ca ai oán não nề


Buông rơi câu hát bốn bề
trăng trong


Tình ơi tan nát cõi lòng


Tim anh hóa chiếc thuyền
trong mắt nàng…


           Đã đọc rất nhiều lần câu chuyện cổ tích ấy
mà lòng vẫn thấy nghẹn ngào. Hằng đêm, khi con gái muốn nghe mẹ kể chuyện cổ
tích là tôi lại nghĩ đến câu chuyện này. Vậy mà
chưa một lần dám kể cùng con! Thế giới cổ tích vốn thuộc về trẻ thơ, nhưng có những câu
chuyện mà tụi trẻ con chẳng thể nào hiểu được. Và khi chúng ngước đôi mắt trong
veo lên thắc mắc, thì liệu có câu trả lời thỏa mãn được tâm hồn ngây thơ con
trẻ? Đêm nay, tôi lại nghe Ánh Tuyết hát giai điệu Trương Chi của cố nhạc sĩ
Văn Cao mà lại nghe lòng quặn lên một nỗi niềm thương cảm. Bạn có muốn cùng tôi
nhớ lại câu chuyện cổ tích ấy trong giai điệu lâm li của bản tình ca dĩ vãng ấy
không? Hãy yên lặng nhé…


              Câu
chuyện kể lại rằng:


        
Ngày
xưa, có một chàng trai đánh cá nghèo, mồ côi cha mẹ tên là Trương Chi. Chàng
xấu xí, nhưng mà thổi sáo rất hay. Đêm đêm, chàng thường đem sáo ra thổi nơi
bến sông. Bến sông mà người đánh cá nghèo ấy đậu thuyền ngay gần dinh quan tể
tướng nên tiếng sáo của anh vẳng đến dinh của ngài. Quan tể tướng có một người con
gái tên là Mị Nương rất xinh đẹp đã đến tuổi lấy chồng. Mối khi chàng Trương
thổi sáo, nàng lại lặng nghe. Và không biết từ bao giờ, nàng đã say mê tiếng
sáo, mơ ước được gặp người đánh cá với điệu sáo du dương, mê hồn đó!


       Một thời gian sau, Trương Chi
lâm bệnh, Mị Nương không còn được nghe điệu sáo của chàng nơi bến vắng. Nàng
buồn bã tưởng nhớ đến độ tương tư, rồi phát bệnh. Quan hỏi nguyên nhân, biết
chuyện, ông cho vời chàng Trương đến thổi 
sáo cho con nghe.


     Được nghe tiếng sáo, Mị Nương
khỏi bệnh. Nhưng vừa nhìn thấy Trương Chi nàng đã quay mặt đi phũ phàng bởi vì
chàng quá xấu. Chuỗi ngọc trên tay Mị Nương rơi xuống vỡ tan như chính sự mơ
mộng của nàng về bóng hình người tình trong mộng vụn vỡ… Còn chàng Trương, trớ
trêu thay, giây phút ngước nhìn lên chiêm ngưỡng dung nhan của Mị Nương chính
là giây phút chàng choáng ngợp và run rẩy vì YÊU! Chàng đã say mê ngay từ cái
nhìn đầu tiên ấy.


     Biết
là không thể…, Trương Chi buồn bã lâm bệnh rồi chàng đã qua đời trong nỗi nhớ
nhung da diết bóng hình nàng công chúa kiều diễm.


     Trải
qua bao năm tháng vùi chôn dưới đất, thân xác đã tiêu tan. Nhưng trái tim
Trương Chi kết thành một khối ngọc đỏ thắm như thách thức với thiên thu, thủy
chung chờ đợi. Về sau có người tình cờ tìm được khối ngọc này, tiện thành một
bộ đồ trà và đem dâng lên quan tể tướng.


        Trong
một tiệc yến có Mị Nương cùng dự, quan truyền mang bình trà quý ra dùng. Cầm
trên tay chén ngọc, Mị Nương sững người, bởi nàng chợt thấy trong đáy chén hình
bóng con thuyền quen. Bỗng nhiên quanh quất đâu đây là điệu sáo du dương ai oán
trầm bổng ngày nào… Mị Nương khóc, nước mắt nhỏ vào chén trà, lạ chưa, chén
ngọc tan đi trong tay nàng một màu sẫm đỏ.


               Câu
chuyện khép lại trong sự dang dở và vỡ tan như thế!


     Tôi
thấy nó mang dáng dấp của một
bi
kịch
hơn là một câu chuyện cổ
tích. Bạn có lắng nghe Ánh Tuyết hát đó không? Đã bao lần tôi lặng nghe và đọc
lại câu chuyện buồn đau về tình vỡ này mà tưởng tượng ra tiếng sáo của chàng
trai bất hạnh. Điệu sáo ấy trầm buồn theo sóng nước, chơi vơi như cuộc đời vô
định của chàng. Thân phận mồ côi, ngoại hình xấu xí, lại bọc bởi một kiếp
nghèo, nào ai có thể tưởng nổi chàng lại là chủ nhân của điệu sáo làm đắm hồn
người đẹp! Bi kịch cũng chính là từ đây mà ra! Tiếng sáo ấy chơi vơi,  xao xuyến, rồi lắng chìm trong tâm hồn trinh
nữ Mị Nương. Tiếng sáo ấy thay lời tình si của chàng lái đò nghèo xác với nàng
công chúa lá ngọc cành vàng… Nàng đã quay mặt đi phũ phàng khi gặp chàng Trương
Chi. Phải chăng, chỉ đến khi gặp thì người nghệ sĩ tài hoa trong mộng tưởng chỉ
là một chàng trai xấu xí, nghèo khổ nên nàng đã quay lưng phũ phàng? Chuỗi ngọc
trên tay nàng tan rồi, cũng như niềm mơ mộng về người yêu cũng vỡ! Tôi đã hơn
một lần tự hỏi: Người xưa kể chuyện chàng Trương tại sao lại để cho chàng đau
đớn đến vậy rồi lìa xa cõi thế? Và rồi, tôi cũng đã có câu trả lời cho riêng
mình: Chàng làm sao tiếp tục sống, làm
sao tiếp tục thổi sáo nơi bến vắng sông kia với một trái tim tan vỡ!
Trương
Chi đã chết, chàng đã không thể ở lại bến sông xưa để tiếp tục hòa nỗi cô đơn
vào trong điệu sáo, khi nửa mảnh hồn chàng đã không thể hòa nhập ở cõi trần
gian. Chàng chết trong mối tình u uẩn, cho nên dù
thân xác đã tiêu tan thì linh hồn và trái tim yêu vẫn còn đó, kết thành khối ngọc đá còn lại
mãi với muôn đời
. Lòng chàng
đau đớn, nhưng chàng không hề oán trách Mị Nương như thế gian bao người đã lầm
tưởng. Mị Nương  đã khóc khi điệu sáo xa
xưa và bóng hình người cũ bỗng chốc hiện về nơi đáy chén ngọc. Giọt nước mắt
muộn màng khóc cho người tri kỷ với số phận long đong. Giọt nước mắt ấy trĩu
nặng nỗi đau nhân thế. Vũ trụ như quay cuồng chao đảo. Trăng sao úa tàn… Và hơn
thế,
trái tim ngọc đá kia cũng ứa máu đỏ, tan vỡ dưới tay nàng... Hai tâm hồn của họ hòa nhập. Trái tim Trương Chi
tan đi để lại cho thế nhân một câu
chuyện tình bi thương không ngòi bút nào vượt qua nổi, đưa tình yêu đôi lứa đến tận cõi
bất tử của các thiên thần. Một kết cục khiến người đời đau nhói và lặng đi
trong những cảm xúc rất riêng tư!


        Lần nào cũng vậy, nghĩ đến câu chuyện cũ ấy
lòng tôi lại buồn! Biết chỉ là dòng cảm xúc thôi, rồi bao chuyện khác của cuộc
sống hàng ngày sẽ lại chiếm chỗ và át đi nỗi niềm nho nhỏ đó… Nhưng dẫu sao đêm
nay, tôi vẫn muốn chia sẻ trên trang viết này những day dứt trong đêm…


 

                                                         
                                                                                                       (VânLy - 2009)

        
                                                                          





Thứ Năm, 12 tháng 4, 2012

Hãy sống và ước vọng để thấy đời mênh mông...

                     


      Ngồi lặng mình trong đêm yên tĩnh, lắng nghe tiếng của đất trời, lắng nghe từng nhịp thời gian chầm chậm trôi ngoài kia... Kể cũng thật lạ, trong màn đêm thinh lặng, ta thêm hiểu thế giới này hơn một chút. Ban ngày là ồn ã, là chật chội với những bon chen, là ngột ngạt với bao nỗi mưu sinh thường nhật... Thì ban đêm, tĩnh lặng quá! Đêm là thế giới của chiều sâu. Sâu trong không gian đêm là nhớ, sâu trong không gian đêm là khát vọng đang nảy mầm, để mỗi sớm mai ta lại có thể mỉm cười khi đứng trước ồn ã, bon chen, nhọc mệt! Đêm nay tôi nghe đi nghe lại bản nhạc này. Và tôi biết trong tôi là một hạt của hy vọng đang cựa quậy, nảy mầm...

... " Hãy sống và ước vọng, để thấy đời mênh mông..."

    Lắng nghe giai điệu ấy, tôi như lắng nghe được tiếng ai đó thì thầm bên tai: Hãy sống thật với lòng mình! Hãy sống bằng tất cả tấm chân tình để yêu hơn cuộc sống này... Những ai còn đang thức, hãy lặng nghe cùng tôi nhé tiếng thì thầm rất khẽ thôi

Hãy sống như đời sông để biết yêu nguồn cội
Hãy sống như đồi núi
vươn tới những tầm cao

Hãy sống như biển trào, như biển trào để thấy
bờ bến rộng

Hãy sống như ước vọng để thấy đời mênh mông

  Tôi lặng người đi bởi tôi hiểu lắm những người từng nuôi khát vọng trong lòng! Và đêm nay, khát vọng ấy lại trở về trong tôi... Là gió, là mây, là phù sa, là bài ca, là mặt trời... Đó là tất cả những gì đẹp đẽ nhất của thế gian! Là bão, là giông, là ánh lửa đêm đông... Đó là ước vọng của những con người mạnh mẽ và đầy bản lĩnh không chịu sống cuộc sống tầm thường! Khát vọng nào cũng thật đẹp!

            Soi mình vào đó, tôi ơi, có thấy được mình không?
  





Thứ Sáu, 23 tháng 3, 2012

Công dân mạng thế hệ thứ 2.

5 tháng trước...

Bạo lực gia đình!
          
  Nó liên tục đạp mình. Nó ngủ thì thôi, chứ hễ tỉnh dậy là
nó lại đánh mình bằng khuỷu tay, nắm đấm, đầu gối, cẳng chân... Cứ thế nó đấm,
nó đạp, nó huých mình! Híc...

   Mình cũng mới quen biết nó một thời gian thôi. Cách đây khoảng 7 tháng chứ mấy! Lúc ấy nó hiền khô... Vậy mà giờ đây mỗi ngày nó càng thêm quá quắt! Mỗi ngày trôi qua, nó lấy việc thượng cẳng chân, hạ cẳng tay với mình làm vui. Bất cứ lúc nào thích lên là nó uýnh mình. Khi mình ăn cơm, lúc mình xem phim, thậm chí ngay cả khi mình nằm cạnh ông xã nó lại càng có hứng oánh mình hay sao ý!!!

       
Chịu đựng mãi rồi cũng không thể chịu đựng hơn được nữa. Để trả đũa, mình nghĩ ra một chiêu: Hễ nó đạp mình là mình lại đạp ngay cho bố nó một phát còn đau hơn thế. Nó đấm mình, mình đấm lại bố nó 2 nhát! Chiêu này thực sự có hiệu quả đối với thần kinh của mình. Mình cảm thấy thoải mái vô cùng tận. Hehe...

Và bây giờ

  Chân dung của kẻ ham đấm đá ấy đây ạ!

















Thứ Hai, 19 tháng 3, 2012

Rưng rưng chiều Đông...

                  Picture 053.jpg

                  Những vạt cải hiu hắt bên thung
                        Vàng ngơ ngác chờ màn đêm buông xuống
                        Con gió chiều cuối Đông lạnh lắm
                        Thả sương vương gom nhạt nắng về trời...
                                                           
Dzuis




Picture 027.jpg





RƯNG RƯNG CHIỀU ĐÔNG...
     
    Cải
vùng cao không ngút ngàn như những cánh đồng cải hoa mỡ màng ven sông
của đồng bằng châu thổ. Đây đó từng vạt cải co ro bên khe đá buồn não
những mùa đông. Mỗi chiều xuống, từng nhánh cô đơn ánh lên chùm lửa
nhạt, gom góp hanh hao cố xua đi hơi lạnh từ vách đá len lén lan ra, để
rồi tắt hẳn khi màn sương đùn ra từ núi thay leo lét tà dương những giọt
cuối cùng. Phía luống ngô xác khô đã đen sẫm, mái sàn trên kia cũng
không còn nhìn rõ sợi khói khi nãy bay lên nữa rồi...




Picture 004.jpg

 

 

 


Picture 012.jpg


     Tiếng còi xe đã gọi. Hai vệt đèn pha bạc phếch trong mù. Người
đàn ông cùng với đàn bà trẻ con của họ vội vã xuôi về phía rất xa, nơi
có ánh đèn thành phố. Để lại trong thung, hoa cải, một nửa run run thiêm
thiếp ngủ, một nửa rưng rưng nhẹ bước về trời...



Picture 102.jpg

Thứ Bảy, 17 tháng 3, 2012

Mùa Đông, khăn len, áo ấm và những giấc mơ...

          
Picture 010.jpg

      Em không biết là tự bao giờ mình biết yêu mùa Đông nữa? Chỉ biết rằng đã từ
lâu, mùa Đông với em là mùa của yêu thương, là mùa mà em thắp lên những ngọn
lửa ấm nồng trong trái tim mình để hiểu rằng mình không hề giá lạnh. Mùa Đông,
em thấy cần có anh nhiều hơn, dù hình như mới chỉ là hư ảo, dù là còn mong manh
như sợi khói phía cuối chân trời...

     Người ta vẫn thường nói : Mùa đông cũng là mùa của những người
đàn bà đan dệt yêu thương. Cho những chiếc kim đan, đan cài sợi len làm nên áo
ấm. Cho những bàn tay đan cài bàn tay, làm nên tình yêu. Và cho tình yêu đan
cài tình yêu, làm nên hạnh phúc… Em đang đứng giữa mùa Đông và em cũng đã đan
cho mình những chiếc khăn ấm của yêu thương... Mùa Đông này, em không chỉ đan
khăn mà em còn đan áo ấm. Chiếc áo ấy không hiểu đến đợt rét nàng Bân có hoàn
thành không nữa?  Nhưng em vẫn hằng đêm, miệt mài đan... Từng sợi len giấu
chặt nỗi niềm, đan cài vào nhau làm cho một mùa Đông không còn lạnh...
    
     Đêm nay, em lại miệt mài ngồi, tỉ mẩn từng sợi len cài đan trong nỗi
nhớ... Nỗi nhớ có dáng hình cụ thể không nhỉ? Có chứ. Chẳng phải là em vẫn
thường chìm vào nỗi nhớ khi nghĩ về quá khứ, về khuôn mặt và dáng hình của
những người thân yêu của mình đó sao? Nhưng lạ thật, trong đêm nay, khi mà
trong tay em từng sợi vẫn cài níu vào nhau thì nỗi nhớ sao lại mông lung đến
thế? Em cố tìm trong cái cảm giác
mang tên nỗi nhớ ấy một dáng hình thật cụ thể, thế mà hình như em bất lực. Bao
hình ảnh cứ lần lượt hiện ra trong em nhưng chỉ loáng thoáng đến độ mơ hồ. Em
nhìn thấy một chiều thứ 5 đầy gió trên cây cầu ấy, em đứng một mình mà thấy
hoang mang khi không hiểu nổi những cơn gió kia thổi theo hướng nào…? Và thứ 6,
thứ 7… Những ngày cuối tuần thật mà cứ ngỡ là mơ. Em không hiểu tại sao giấc mơ
của mình lại cứ đan chéo cả với hình ảnh của một vài người khác? Muốn thoát ra,
mà không thể...

    
Ôi... 
Có lẽ em lại đang mơ...
Giấc mơ mùa Đông đan áo ấm, dệt nên một mùa của ấm áp yêu thương...

Thứ Năm, 18 tháng 8, 2011

Bạo lực gia đình!



                      

      Nó liên tục đạp mình. Nó ngủ thì thôi, chứ hễ tỉnh dậy là
nó lại đánh mình bằng khuỷu tay, nắm đấm, đầu gối, cẳng chân... Cứ thế nó đấm,
nó đạp, nó huých mình! Híc...


     Mình cũng mới quen biết nó một thời gian thôi. Cách đây khoảng 7 tháng chứ
mấy! Lúc ấy nó hiền khô... Vậy mà giờ đây mỗi ngày nó càng thêm quá quắt! Mỗi
ngày trôi qua, nó lấy việc thượng cẳng chân, hạ cẳng tay với mình làm vui. Bất
cứ lúc nào thích lên là nó uýnh mình. Khi mình ăn cơm, lúc mình xem phim, thậm
chí ngay cả khi mình nằm cạnh ông xã nó lại càng có hứng oánh mình hay sao
ý!!!!


     

Chịu đựng mãi rồi cũng không thể chịu đựng hơn được nữa. Để trả đũa, mình
nghĩ ra một chiêu: Hễ  nó đạp mình là mình đạp lại ngay cho bố nó một phát còn
đau hơn thế. Nó đấm mình, mình đấm lại bố nó 2 phát! Chiêu này thực sự có hiệu
quả đối với thần kinh của mình. Mình cảm thấy thoải mái vô cùng tận. Hehe...


 


Thứ Tư, 25 tháng 5, 2011

Bạn có nhớ trường, nhớ lớp, nhớ tên tôi...?!!!

                               Entry gửi tặng học trò A6 yêu thương!



Picture 095.jpg


                               Tập thể A6 (2008-2011) - 46 gương mặt của yêu thương



Picture 008.jpg

                                                                         Nữ sinh 12A6


IMG_9403.jpg

                                                   Chính và Dương Linh



Picture 019.jpg




Picture 064.jpg

                                     Ninh Hải, Hải Anh và Dương Linh



IMG_9345.jpg

                                                                  Thảo Linh



IMG_9346.jpg
                                                                        Hà Trần


IMG_9399.jpg



IMG_9447.jpg

                                          

IMG_9347.jpg

                                                                      Nhân



IMG_9343.jpg

                                                   Lan Anh, V. Hải và Hằng



IMG_9415.jpg


Thư gửi học trò

Con đường em đi thầy cũng trải qua rồi
Nó vẫn vậy như thời thầy khi trước
Mỗi ngày trôi qua là mỗi lần chân bước
Giấc ngủ muộn màng đè nặng những nghĩ suy
Hãy gắng lên trên mỗi bước em đi
Và hãy nghĩ đến đoạn đường phía trước
Nỗi ám ảnh về hai từ MẤT - ĐƯỢC
Thôi gắng lên em ngày thi sắp đến rồi
(Bến đợi cuộc đời là sau cổng trường ĐẠI HỌC em ơi)
Em đâu cô đơn trước bước ngoặt cuộc đời
Phía sau em còn bao niềm hy vọng
Trong đêm khuya đâu mình em thao thức
Bao nỗi suy tư trong tiếng mẹ trở mình
Chiến thắng nào chẳng có những hy sinh
Thành công nào mà lại không gắng sức
Hạnh phúc chỉ nảy mầm khi ta nỗ lực
Để hoài bão cuộc đời sáng rực ngày mai

Đêm đã khuya, giáo án vẫn còn dài
Phút suy tư thầy nhớ lại những năm về trước
Rồi nghĩ đến con đường em đang bước
Nên có chút dặn dò thầy gửi lại cho em!
                                     
(Bụi phấn - Bùi Gia Nội)


Picture 094.jpg