Thứ Năm, 12 tháng 4, 2012

Hãy sống và ước vọng để thấy đời mênh mông...

                     


      Ngồi lặng mình trong đêm yên tĩnh, lắng nghe tiếng của đất trời, lắng nghe từng nhịp thời gian chầm chậm trôi ngoài kia... Kể cũng thật lạ, trong màn đêm thinh lặng, ta thêm hiểu thế giới này hơn một chút. Ban ngày là ồn ã, là chật chội với những bon chen, là ngột ngạt với bao nỗi mưu sinh thường nhật... Thì ban đêm, tĩnh lặng quá! Đêm là thế giới của chiều sâu. Sâu trong không gian đêm là nhớ, sâu trong không gian đêm là khát vọng đang nảy mầm, để mỗi sớm mai ta lại có thể mỉm cười khi đứng trước ồn ã, bon chen, nhọc mệt! Đêm nay tôi nghe đi nghe lại bản nhạc này. Và tôi biết trong tôi là một hạt của hy vọng đang cựa quậy, nảy mầm...

... " Hãy sống và ước vọng, để thấy đời mênh mông..."

    Lắng nghe giai điệu ấy, tôi như lắng nghe được tiếng ai đó thì thầm bên tai: Hãy sống thật với lòng mình! Hãy sống bằng tất cả tấm chân tình để yêu hơn cuộc sống này... Những ai còn đang thức, hãy lặng nghe cùng tôi nhé tiếng thì thầm rất khẽ thôi

Hãy sống như đời sông để biết yêu nguồn cội
Hãy sống như đồi núi
vươn tới những tầm cao

Hãy sống như biển trào, như biển trào để thấy
bờ bến rộng

Hãy sống như ước vọng để thấy đời mênh mông

  Tôi lặng người đi bởi tôi hiểu lắm những người từng nuôi khát vọng trong lòng! Và đêm nay, khát vọng ấy lại trở về trong tôi... Là gió, là mây, là phù sa, là bài ca, là mặt trời... Đó là tất cả những gì đẹp đẽ nhất của thế gian! Là bão, là giông, là ánh lửa đêm đông... Đó là ước vọng của những con người mạnh mẽ và đầy bản lĩnh không chịu sống cuộc sống tầm thường! Khát vọng nào cũng thật đẹp!

            Soi mình vào đó, tôi ơi, có thấy được mình không?
  





Thứ Sáu, 23 tháng 3, 2012

Công dân mạng thế hệ thứ 2.

5 tháng trước...

Bạo lực gia đình!
          
  Nó liên tục đạp mình. Nó ngủ thì thôi, chứ hễ tỉnh dậy là
nó lại đánh mình bằng khuỷu tay, nắm đấm, đầu gối, cẳng chân... Cứ thế nó đấm,
nó đạp, nó huých mình! Híc...

   Mình cũng mới quen biết nó một thời gian thôi. Cách đây khoảng 7 tháng chứ mấy! Lúc ấy nó hiền khô... Vậy mà giờ đây mỗi ngày nó càng thêm quá quắt! Mỗi ngày trôi qua, nó lấy việc thượng cẳng chân, hạ cẳng tay với mình làm vui. Bất cứ lúc nào thích lên là nó uýnh mình. Khi mình ăn cơm, lúc mình xem phim, thậm chí ngay cả khi mình nằm cạnh ông xã nó lại càng có hứng oánh mình hay sao ý!!!

       
Chịu đựng mãi rồi cũng không thể chịu đựng hơn được nữa. Để trả đũa, mình nghĩ ra một chiêu: Hễ nó đạp mình là mình lại đạp ngay cho bố nó một phát còn đau hơn thế. Nó đấm mình, mình đấm lại bố nó 2 nhát! Chiêu này thực sự có hiệu quả đối với thần kinh của mình. Mình cảm thấy thoải mái vô cùng tận. Hehe...

Và bây giờ

  Chân dung của kẻ ham đấm đá ấy đây ạ!

















Thứ Hai, 19 tháng 3, 2012

Rưng rưng chiều Đông...

                  Picture 053.jpg

                  Những vạt cải hiu hắt bên thung
                        Vàng ngơ ngác chờ màn đêm buông xuống
                        Con gió chiều cuối Đông lạnh lắm
                        Thả sương vương gom nhạt nắng về trời...
                                                           
Dzuis




Picture 027.jpg





RƯNG RƯNG CHIỀU ĐÔNG...
     
    Cải
vùng cao không ngút ngàn như những cánh đồng cải hoa mỡ màng ven sông
của đồng bằng châu thổ. Đây đó từng vạt cải co ro bên khe đá buồn não
những mùa đông. Mỗi chiều xuống, từng nhánh cô đơn ánh lên chùm lửa
nhạt, gom góp hanh hao cố xua đi hơi lạnh từ vách đá len lén lan ra, để
rồi tắt hẳn khi màn sương đùn ra từ núi thay leo lét tà dương những giọt
cuối cùng. Phía luống ngô xác khô đã đen sẫm, mái sàn trên kia cũng
không còn nhìn rõ sợi khói khi nãy bay lên nữa rồi...




Picture 004.jpg

 

 

 


Picture 012.jpg


     Tiếng còi xe đã gọi. Hai vệt đèn pha bạc phếch trong mù. Người
đàn ông cùng với đàn bà trẻ con của họ vội vã xuôi về phía rất xa, nơi
có ánh đèn thành phố. Để lại trong thung, hoa cải, một nửa run run thiêm
thiếp ngủ, một nửa rưng rưng nhẹ bước về trời...



Picture 102.jpg

Thứ Bảy, 17 tháng 3, 2012

Mùa Đông, khăn len, áo ấm và những giấc mơ...

          
Picture 010.jpg

      Em không biết là tự bao giờ mình biết yêu mùa Đông nữa? Chỉ biết rằng đã từ
lâu, mùa Đông với em là mùa của yêu thương, là mùa mà em thắp lên những ngọn
lửa ấm nồng trong trái tim mình để hiểu rằng mình không hề giá lạnh. Mùa Đông,
em thấy cần có anh nhiều hơn, dù hình như mới chỉ là hư ảo, dù là còn mong manh
như sợi khói phía cuối chân trời...

     Người ta vẫn thường nói : Mùa đông cũng là mùa của những người
đàn bà đan dệt yêu thương. Cho những chiếc kim đan, đan cài sợi len làm nên áo
ấm. Cho những bàn tay đan cài bàn tay, làm nên tình yêu. Và cho tình yêu đan
cài tình yêu, làm nên hạnh phúc… Em đang đứng giữa mùa Đông và em cũng đã đan
cho mình những chiếc khăn ấm của yêu thương... Mùa Đông này, em không chỉ đan
khăn mà em còn đan áo ấm. Chiếc áo ấy không hiểu đến đợt rét nàng Bân có hoàn
thành không nữa?  Nhưng em vẫn hằng đêm, miệt mài đan... Từng sợi len giấu
chặt nỗi niềm, đan cài vào nhau làm cho một mùa Đông không còn lạnh...
    
     Đêm nay, em lại miệt mài ngồi, tỉ mẩn từng sợi len cài đan trong nỗi
nhớ... Nỗi nhớ có dáng hình cụ thể không nhỉ? Có chứ. Chẳng phải là em vẫn
thường chìm vào nỗi nhớ khi nghĩ về quá khứ, về khuôn mặt và dáng hình của
những người thân yêu của mình đó sao? Nhưng lạ thật, trong đêm nay, khi mà
trong tay em từng sợi vẫn cài níu vào nhau thì nỗi nhớ sao lại mông lung đến
thế? Em cố tìm trong cái cảm giác
mang tên nỗi nhớ ấy một dáng hình thật cụ thể, thế mà hình như em bất lực. Bao
hình ảnh cứ lần lượt hiện ra trong em nhưng chỉ loáng thoáng đến độ mơ hồ. Em
nhìn thấy một chiều thứ 5 đầy gió trên cây cầu ấy, em đứng một mình mà thấy
hoang mang khi không hiểu nổi những cơn gió kia thổi theo hướng nào…? Và thứ 6,
thứ 7… Những ngày cuối tuần thật mà cứ ngỡ là mơ. Em không hiểu tại sao giấc mơ
của mình lại cứ đan chéo cả với hình ảnh của một vài người khác? Muốn thoát ra,
mà không thể...

    
Ôi... 
Có lẽ em lại đang mơ...
Giấc mơ mùa Đông đan áo ấm, dệt nên một mùa của ấm áp yêu thương...

Thứ Năm, 18 tháng 8, 2011

Bạo lực gia đình!



                      

      Nó liên tục đạp mình. Nó ngủ thì thôi, chứ hễ tỉnh dậy là
nó lại đánh mình bằng khuỷu tay, nắm đấm, đầu gối, cẳng chân... Cứ thế nó đấm,
nó đạp, nó huých mình! Híc...


     Mình cũng mới quen biết nó một thời gian thôi. Cách đây khoảng 7 tháng chứ
mấy! Lúc ấy nó hiền khô... Vậy mà giờ đây mỗi ngày nó càng thêm quá quắt! Mỗi
ngày trôi qua, nó lấy việc thượng cẳng chân, hạ cẳng tay với mình làm vui. Bất
cứ lúc nào thích lên là nó uýnh mình. Khi mình ăn cơm, lúc mình xem phim, thậm
chí ngay cả khi mình nằm cạnh ông xã nó lại càng có hứng oánh mình hay sao
ý!!!!


     

Chịu đựng mãi rồi cũng không thể chịu đựng hơn được nữa. Để trả đũa, mình
nghĩ ra một chiêu: Hễ  nó đạp mình là mình đạp lại ngay cho bố nó một phát còn
đau hơn thế. Nó đấm mình, mình đấm lại bố nó 2 phát! Chiêu này thực sự có hiệu
quả đối với thần kinh của mình. Mình cảm thấy thoải mái vô cùng tận. Hehe...


 


Thứ Tư, 25 tháng 5, 2011

Bạn có nhớ trường, nhớ lớp, nhớ tên tôi...?!!!

                               Entry gửi tặng học trò A6 yêu thương!



Picture 095.jpg


                               Tập thể A6 (2008-2011) - 46 gương mặt của yêu thương



Picture 008.jpg

                                                                         Nữ sinh 12A6


IMG_9403.jpg

                                                   Chính và Dương Linh



Picture 019.jpg




Picture 064.jpg

                                     Ninh Hải, Hải Anh và Dương Linh



IMG_9345.jpg

                                                                  Thảo Linh



IMG_9346.jpg
                                                                        Hà Trần


IMG_9399.jpg



IMG_9447.jpg

                                          

IMG_9347.jpg

                                                                      Nhân



IMG_9343.jpg

                                                   Lan Anh, V. Hải và Hằng



IMG_9415.jpg


Thư gửi học trò

Con đường em đi thầy cũng trải qua rồi
Nó vẫn vậy như thời thầy khi trước
Mỗi ngày trôi qua là mỗi lần chân bước
Giấc ngủ muộn màng đè nặng những nghĩ suy
Hãy gắng lên trên mỗi bước em đi
Và hãy nghĩ đến đoạn đường phía trước
Nỗi ám ảnh về hai từ MẤT - ĐƯỢC
Thôi gắng lên em ngày thi sắp đến rồi
(Bến đợi cuộc đời là sau cổng trường ĐẠI HỌC em ơi)
Em đâu cô đơn trước bước ngoặt cuộc đời
Phía sau em còn bao niềm hy vọng
Trong đêm khuya đâu mình em thao thức
Bao nỗi suy tư trong tiếng mẹ trở mình
Chiến thắng nào chẳng có những hy sinh
Thành công nào mà lại không gắng sức
Hạnh phúc chỉ nảy mầm khi ta nỗ lực
Để hoài bão cuộc đời sáng rực ngày mai

Đêm đã khuya, giáo án vẫn còn dài
Phút suy tư thầy nhớ lại những năm về trước
Rồi nghĩ đến con đường em đang bước
Nên có chút dặn dò thầy gửi lại cho em!
                                     
(Bụi phấn - Bùi Gia Nội)


Picture 094.jpg