Sóng ới ời Thay vì khóc Cất lên khúc hoan ca, hoá thân thành vũ điệu Cho mặt trời mặt trăng vỡ muôn mảnh vàng mảnh bạc Vượt ghềnh vượt thác Tung lên bụi nước rực rỡ cầu vồng
Để phía kia Sau lưng núi, sang những cánh đồng Ở chỗ hết dòng sông, xa tin tít Biển đã nhận ra Em Thèm thuồng vươn vai ngùn ngụt bốc lên trời Hoá mây hoá mưa hoá cơn giông sấm chớp ì ầm Ngược cửa sông Vượt núi Băng qua những cánh đồng Ùa về đón Sóng
Rồi dập dềnh, dập dềnh, dập dềnh, dìu nhau trôi về phía mênh mông (Chẳng mấy cái dập dềnh là đã đến biển khơi) Tới đó, Sóng tha hồ nhảy múa Muốn là túm chân dìm chết nghỉm mặt trời Thích là đá vọt trăng văng lên từ mặt nước Vỗ nhịp mạn thuyền cho Biển hát Kỳ cọ mơn man mấy lão chài ABC... XYZ... Làm giơi làm chuột gì cũng được
Nhất Em Khóc cái gì mà khóc...? Oà cái gì mà oà...? Hử Sóng hâm...
Nếu có bao giờ anh muốn sống cùng em Hẳn ngày đêm em sẽ cười sẽ hát
Sẽ dí dỏm đùa vui, anh sẽ thấy sống với em là vui nhất Nào, tay em đây, anh hãy cầm đi!
Hội bạn em, cả gái cả trai không biết sẽ nói gì Khi em đưa anh đến chơi ra mắt "Đây, tôi đã tìm được người tuyệt nhất Làm bạn cùng các người đấy!"
(Ôi, điều này em mong ước từ lâu)!
"Anh ấy đơn giản thôi, dễ mến nhưng... cứng đầu Hãy quý trọng, mến thương chàng, đừng làm chàng lúng túng Xin chớ quyến rũ chàng nhé, hỡi những cô bạn có nụ cười hào phóng Bởi chính tôi cũng lấy mất chàng từ tay người ta..."
Đấy, anh xem, em sẽ nói như vầy với lũ bạn ranh ma Đấy, anh xem, chúng mình sẽ sống vui từ đầu đến cuối
Chẳng giận hờn, chẳng buồn đau tiếc nuối Cũng chẳng bao giờ có những màn tiễn biệt ở nhà ga
Foto: Dzuis Hồi ấy trong những đêm sâu không ngủ, em trở mình trước những cơn gió lạnh đầu thu mà lòng buồn se sắt. Và Đêm đã trở thành người bạn tâm tình giúp em cởi bỏ những nỗi hoang hoải trong lòng.
Trong những giấc mơ không trọn ấy, em đã viết như một sự vô thức, gửi vào đó nỗi lòng riêng của chính mình!
Em có thể cảm nhận được điều đó, cho dù anh và em bị ngăn cách bởi cả một không gian xa lắc! Ngày hôm sau, em biết rằng cái cảm giác là anh đã ở rất gần bên nỗi hoang hoải của em đêm ấy là chính xác. Nghĩa là đêm ấy Em không hề lạc loài! Mình đã tìm thấy nhau trong nỗi cô đơn của đêm sâu và vắng như thế đó khi em đọc được bài thơ ấy trong comment anh gửi cho em!
Sao phải mơ mãi tầng trời xa Biển tận cùng cũng là xanh thẳm đấy Biển thức, vỗ những linh hồn đau thức dậy Biển thức, ru Em thật nhẹ thân xác hao gầy không thể ngủ yên...
Ngủ ngoan nhé Mong manh, ngủ quên nhé Muộn phiền Ngủ yên nhé Nát tan, Đau và Vỡ vụn... Biển sẽ gọi Bình minh trở về Gọi tinh khôi lành lặn... Biển thức Để vút lên hát ru Thức Để biết vẫn còn ôm chặt lắm trong lòng Một Trăng vẫn xanh Muốn mọc...
Có phải ai cũng thấu hiểu được nỗi hoang mang trống trải và những khao khát vơi đầy mỗi khi đêm buông xuống! Anh! Em thực sự xúc động trước lời ru ấy. Nó khiến lòng dịu đi nhiều lắm những mất mát, đớn đau trong lòng...
.................................................
Đêm nay, Biển cũng thức đó anh! Biển thức cùng với nỗi nhớ anh khôn nguôi.
Ngày mai là mình bên nhau rồi...
Vậy mà đêm nay em vẫn nghĩ một điều thật ngớ ngẩn: Rằng ngày ấy, mình đã yêu nhau chưa anh?
" Đó là truyền thuyết về con chim chỉ hót có một lần trong đời, nhưng tiếng hót hay nhất thế gian.
Có lần nó rời tổ bay đi tìm bụi mận gai và tìm cho bằng được mới thôi. Giữa đám cành gai góc, nó cất tiếng hót, ca lên bài ca của cuộc đời mình và lao mình vào chiếc gai dài nhất, nhọn nhất. Vượt lên trên nỗi đau khôn tả, nó vừa hót, vừa lịm dần đi. Và tiếng ca hân hoan ấy đáng cho cả loài Sơn ca và Họa mi phải ghen tị. Bài ca duy nhất, có một không hai, bài ca phải đánh đổi bằng cả tính mạng mới có được. Nhưng bài ca ấy khiến cho cả thế gian lặng đi lắng nghe, và chính thượng đế trên thiên đình cũng mỉm cười. Bởi vì tất cả những gì tốt đẹp nhất chỉ có thể có được khi ta chịu trả giá bằng nỗi đau khổ vĩ đại!"
Câu chuyện là như vậy! Tôi tự hỏi, không biết trên đời này có loài chim ấy không? Bạn đã từng đọc câu chuyện này chưa?
Ấn tượng đẹp của tôi khi mới lật giở Tiếng chim hót trong bụi mận gai chính là từ câu chuyện này. Tôi cũng tin là loài chim ấy không phải chỉ có trong truyền thuyết đâu, mà nó hiện hữu ngay chính giữa cuộc đời thực này, nhưng thật hiếm người lắng nghe được tiếng hót mê hồn của nó!
Con chim mang theo chiếc gai nhọn cắm sâu vào lồng ngực đã phải tuân theo quy luật nghiệt ngã bất di bất dịch của thiên nhiên. Liệu loài sơn tước ấy có hiểu được sức mạnh nào buộc nó lao vào mũi nhọn và cất lên tiếng hót mê hoặc cả thế gian? Tôi tin rằng lúc gai nhọn xuyên qua tim nó, nó không hề nghĩ đến cái chết! Nó chỉ hót, hót cho đến lúc mất tiếng, hát cho đến tận khi đã đứt hơi, và linh hồn loài chim ấy bay lên, dệt nên bản tình ca bất tử giữa cuộc đời này!
Loài người có như vậy không? Tôi lại day dứt bởi ý nghĩ: Khi chúng ta lao mình vào bụi mận gai, chúng ta biết, chúng ta hiểu. Tuy thế, ta vẫn lao mình vào bụi mận gai, để một lần được sống với ý nghĩa đích thực của cuộc đời!
Sẽ mãi mãi là như thế! Tôi ước mình cũng dũng cảm như loài sơn tước kia... dẫu rằng biết sẽ phải lao mình vào bụi Mận gai!
Cọ đêm ơi ! Mưa to thế sao anh vẽ được Này những mảng màu Nhoè nhoẹt nước Loang... Bên gờ bóng tối Nửa bờ môi mím chặt Ánh mắt ấy trôi mãi về đâu ?
Cọ đêm ! Lửa vẫn sáng bập bùng đáy mắt Niềm tin không sũng nước bao giờ Cọ thì thầm với ai ngoài kia Về những tảng đêm Ướt lạnh ?
Đêm dài lắm Những khoảng sáng dưới tay anh bé nhỏ Lửa mắt anh đủ thắp sáng đêm đen ?
Ngoài kia gió, ngoài kia mưa Còn dưới tay anh Đêm chảy ra những ngọc những ngà Nối nhau Sũng ướt Trắng trời Cuốn vòng lấy khoảng tối Và dệt áo anh Lung linh sáng...
Hoạ sĩ ơi Bức tranh anh vẽ trong đêm lại bắt đầu những nét đầu tiên! (Vân Ly - 02/2010)