Thứ Năm, 15 tháng 10, 2009

Khắc khoải buồn tàn thu...

http://i.ehow.com/images/GlobalPhoto/Articles/2117198/fall-leaves-main_Full.jpg


                Mấy hôm nay trời trở rét. 
           Ngoài kia có con gió đi hoang.
     Và hình như sương thu giăng khắp mọi nẻo đường... 
  Đã cuối thu chưa nhỉ?
Mới đâu đây thôi Trung thu, trăng tròn lắm kia mà! Vậy mà đêm nay, trăng mơ hồ lẩn vào xa khuất... Ánh trắng nhạt nhòa cuối chân trời xa kia là trăng hay chỉ là ảo ảnh?
  Cuối thu thật rồi...

   Ngồi lặng trong căn phòng vắng, làm gì đây cho tan đi cảm giác trống vắng đến lạnh lùng?
 Với tay lên giá sách, đập vào mắt là đĩa nhạc: Khắc khoải Buồn tàn thu... Trùng hợp quá chăng, hay chỉ là vô tình nhỉ?
       Mình lại gặp chính mình trong những nỗi niềm không có tên!
 ...

      Và căn phòng nhỏ ngân lên điệu nhạc da diết và dịu êm vô cùng... Kìa, sao đã nghe bao lần Ánh Tuyết hát, vậy mà sao nước mắt vẫn cứ rơi? Bản nhạc buồn và khắc khoải làm sao!

                    Ai lướt đi ngoài sương gió,
                  Không dừng chân đến em bẽ bàng.
        
Ôi vừa thoáng nghe em mơ ngay bước chân chàng,
                    
Từ từ xa đường vắng.
                
Đêm mùa thu chết, nghe mùa đang rớt rơi theo lá vàng.
         Em ngồi đan áo, lòng buồn vương vấn, em thương nhớ chàng.

        
Người ơi còn biết em nhớ mong,
         Tình xưa còn đó xa xôi lòng.
                        Nhờ bóng chim uyên, nhờ gió đưa duyên
                    Chim với gió bay về, chàng quên hết lời thề.

             Áo đan hết rồi, cố quên dáng người,
                       Chàng ngày nao tìm đến?
                                 
Còn nhớ đêm xưa
                                               kề má say sưa
            
Nhưng năm tháng qua dần,
                                             mùa thu chết bao lần.

             Thôi tình em đấy, như mùa thu rớt rơi theo lá vàng.


        Ngồi nghe giai điệu ấy trong một không gian lặng vắng như thế này, liệu có ai cầm lòng nổi không?
                           
      Mình đã thích nghe nhạc Văn Cao từ rất lâu rồi, có lẽ từ khi còn chưa biết yêu mình đã thích những bản nhạc rười rượi của Thu cô liêu, của Trương Chi, của Thiên Thai, của Suối mơ, của Cung đàn xưa, nhưng bản nhạcBuồn tàn thu là nghe nhiều nhất...
           Bài hát thật buồn, tiết tấu chậm nên hợp với giọng ca cao vút, trong veo của ca sĩ Ánh Tuyết. Bài hát có 3 phần lời. Nếu lắng nghe bản tình ca khắc khoải ấy trong một đêm mưa lạnh cuối thu như thế này, nhắm mắt lại, bạn có thể hình dung ra ngay một khung cảnh có thật trước mắt hiện ra như từ một cõi xa xăm nào... Một người thiếu phụ ngồi đan áo trong nhà, nghe mưa gió ngoài hiên mà tưởng nhớ đến người tình xưa ở chốn xa xôi. Nàng muốn nhắn gió, gửi mây, nhắn cánh chim trời đưa Tình Yêu, đem nỗi nhớ da diết của mình đến cho người yêu xưa. Nhưng gió, mây, và cả cánh chim bay đi nay đã trở về vậy mà người xưa không thấy tới. Chiếc áo nàng đan trên tay đã xong. Trong giây phút ấy, nàng cố tình quên đi người tình năm cũ. Nhưng càng muốn quên đi, thì những kỷ niệm về một tình yêu tha thiết ngày nào lại càng khiến nàng quay quắt trong nỗi nhớ khôn nguôi... Năm tháng trôi, không thể nào ngừng lại. Người xưa xa mãi không trở về, biền biệt trong nỗi nhớ mong. Nàng đành ôm mối tình dang dở đứng giữa mùa thu chết lặng với lá vàng mãi rơi, mãi rơi... Mùa thu chết, như tình yêu khắc khoải lìa bỏ đôi lứa như lá vàng rụng rơi, chết giữa tiết Thu buồn thảm...

         Mình hiểu vì sao mình lại hay nghe bản nhạc ấy rồi!
  Một giai điệu đẹp đẽ, một mối tình sâu sắc say mê mãi mãi làm sững sờ mọi trái tim biết rung động.

     Ai kia đang đi ngoài sương gió, liệu có cầm lòng nổi chăng khi biết một cõi lòng đang tan nát trong đêm buồn tàn thu vì nỗi khắc khoải đợi chờ?
                                    
                      
http://ongvove.files.wordpress.com/2009/05/vc-piano.jpg

                      
http://www.xaluan.com/images/news/Image/2007/11/01/1193915599.img.jpg

Thứ Tư, 14 tháng 10, 2009

Lạc...

 Em chạy suốt giấc mơ thời thiếu nữ
       Vẫn không tìm được anh...

Thứ Ba, 13 tháng 10, 2009

Tin nhắn Offline...

                      
http://www.quatangvn.net/StoreData/new/2009/8/488303/20365.jpg

10: 20 PM
13/10

Anh có ở đó không?
Em có cảm giác hình như anh đang ngồi ngay đó...

10:30 PM
13/10

Có lẽ là em nhầm rồi, chỉ là một cơn gió  lang thang qua đây mà thôi!
Cuối thu gió thổi buốt lạnh...
.....................................................................................................



10:37 PM

13/10

Em!



10:38 PM

13/10

Gió nói gì không?



10:44 PM

13/10

Những người con gái thông minh và
nhạy cảm, cảm giác có lẽ ít khi nhầm. Gió thì vẫn đi ngang, còn anh cũng gần
ngay đâu đó. Và em không nhầm!



10:49 PM

13/10

Hình như gió mùa đã về, thổi lộng từ
đầu tối. Mưa bắt đầu rì rào trên mái. Giọt gianh kịp tí tách ngoài kia. Nhớ đừng
để lạnh Em nhé, lạnh thì khó ngủ lắm đấy...!



10:50 PM

13/10

Ngủ ngoan nhé, 2 thiếu nữ, ngủ sớm
cho má hồng, cho mai thức dậy, rất xinh!


Thứ Hai, 12 tháng 10, 2009

Niềm đam mê đọc sách của em trai tôi!

 

                         


        Nếu bạn đã từng biết về tôi, thì chắc chắn bạn cũng biết về em trai tôi, một chàng trai sống có bản lĩnh và tràn đầy nghị lực! Em tôi có một vị trí thật quan trọng trong trái tim một người chị là tôi!


   Hôm nay, tôi muốn viết về Niềm đam mê đọc sách của em.


   Thanh niên thời nay có nhiều lắm những nỗi đam mê. Với riêng em tôi, câu trả lời là Đọc sách. Cậu ấy đi làm xa nhà 35km nên phải ở tập thể của trường, chỉ đến cuối tuần cậu ấy mới về nhà. Nhưng lần nào về nhà, tôi lại thấy Dũng mang theo sách, những cuốn sách cậu ấy đang đọc dở trên trường, cậu đem về nhà đọc tiếp. Và, chiều chủ nhật nào cũng vậy, Dũng lại ra hiệu sách để tìm cho mình những cuốn sách mới mà mình tâm đắc... Những cuốn sách mang về bao giờ cũng được lựa chọn rất kỹ, đa phần là sách của NXB Văn học. Cậu ấy kén sách, chưa bao giờ tôi thấy cậu mua sách kiếm hiệp, chưa bao giờ mua sách trôi nổi trên thị trường. Và cậu ấy thật sự rất quý sách. Khi đọc, em tôi luôn nâng niu chúng. Em không bao giờ gập gáy sách, không bao giờ đánh dấu trang đang đọc dở dang bởi đọc tới đoạn nào là cậu ấy nhớ ngay. Có lần, một người bạn của gia đình thấy cuốn Nữ hoàng Phong Lan hay quá mượn về mà không giữ gìn. Khi đem trả, thấy cuốn sách quý xộc xệch và bị nhăn bìa, cậu ấy khó chịu lắm...!


   Em có trí nhớ thật tuyệt vời, bất kể câu chuyện hay một tình tiết nào đã đọc em đều nhớ cả. Thậm chí ngay cả những đoạn văn tâm đắc trong một tác phẩm nào đó mà cậu thích, cậu có thể đọc lại nguyên văn. Tôi còn nhớ cậu ấy rất ấn tượng với tác phẩm"Huynh đệ", trong đó có một đoạn văn nói về sự ô hợp của đám đông con người chen nhau trong một cuộc thi sắc đẹp mà nhà văn viết một cách rất hài hước. Cậu ấy có thể kể lại nguyên văn cho mọi người nghe...

           

                                           ( Chàng trai 26 tuổi nghịch ngợm chưa kìa

)


  Em lại có tính cách rất hài hước. Có lần Em kể tôi nghe về một chuyện mà mỗi khi nhắc lại, chị em tôi vẫn bò ra mà cười. Đó là câu chuyện liên quan tới cuốn "Báu vật của đời" của Mạc Ngôn. Cuối cuốn truyện nổi tiếng ấy có dòng chữ" Báu vật của Trời là trăng là sao, báu vật của Đời là vú to mông mẩy". Em kể: Có một chị dạy Văn trong trường em khi cầm cuốn đó, chưa đọc mà chỉ lật giở những trang cuối cùng ra xem đã phán một câu xanh rờn rằng: Sao em lại đi chúi mũi vào đọc loại sách này?

 Thật ko thể tưởng tượng nổi! Chắc chắn chị ấy nghĩ đây là cuốn sách khiêu dâm, không lành mạnh.
Em cười khi kể tôi nghe câu chuyện đó...

             

                                                ( Ngôi trường mà em tôi đang dạy)


      Em trai tôi dạy bộ môn Giáo dục thể chất ở trường THPT, nhưng thực sự cậu ấy có một trí tuệ sáng suốt không chỉ riêng KHXH mà còn còn cả KHTN nữa. Những câu hỏi trong các chương trình thi kiến thức trên đài TH hầu như em đều trả lời được (nhưng em tôi chẳng có may mắn là được đi thi cả!

). Tôi là giáo viên dạy Văn, nhưng thi thoảng có những kiến thức tôi vẫn phải cầu cứu em trai. Em  đặc biệt am hiểu về VH Trung Quốc. Hiện tại, cậu ấy lại say mê đọc Mac Le vi... Hỏi em bất cứ điều gì liên quan tới những tác phẩm mới ra gần đây, hầu như em tôi đều trả lời được.

     Trong những ngày tháng nằm viện, dù đau đớn nhưng em tôi vẫn đọc sách. Cuốn sách cậu ấy đang đọc dở dang là cuốn Mọi điều ta chưa nói của Mac Levi. Học trò của Dũng khi đến thăm thầy biết thầy yêu sách nên không mua quà gì ngoài sách để tặng thầy cả. Và em tôi rất nâng niu chúng! HS lớp 12A2 do em tôi dạy có tặng thầy của chúng cuốn Giấc mơ đôi chân thiên thần và ghi lời đề tặng: Quyển sách chỉ là quyển sách, nhưng chúng em tin rằng có nó thầy sẽ vững bước hơn trên con đường thầy sắp đi. Đọc lời đề tặng ấy, tôi ứa nước mắt xót xa cho em trai! Con đường em tôi sắp đi là con đường mà tất cả chúng ta không ai dám đối mặt cả! Em ơi, chị lại khóc rồi khi viết đến đây

...

              

                                                        (Ảnh chụp với học trò)

      Trong những ngày này, khi mà bệnh của em tôi đã rất nặng, em không ngồi được, ngay cả nói chuyện cũng thật khó khăn và ánh nhìn đã giảm đi sự long lanh vốn có. Thì những cuốn sách của em tôi mới được cất đi. Em thì thầm với tôi trong sự đứt quãng của hơi thở: Chị hãy giữ hộ em, khi nào khỏe em sẽ lại đọc!... Dũng ơi, chị hứa sẽ giữ, mãi mãi... Bởi nó chính là một phần đời của em mà!

             

     Bên cạnh niềm đam mê đọc sách, em tôi còn là một chàng trai hiện đại đầy cá tính và có phần ngang tàng nữa. Cậu ấy thích gì, muốn gì là phải làm bằng được mới thôi. Bất cứ việc gì cậu ấy đã nói ra là cậu đều thực hiện bằng xong! Đồ dùng của Dũng lúc nào cũng đặc biệt, phải là đồ xịn... Bạn bè của cậu ấy nhiều lắm, hầu như tôi đi đến đâu tôi cũng được tiếp đón bởi bạn của em mình

! Dũng hát hay, lại hay hát nữa nên cũng lắm cô gái mê mẩn. Những năm học Đại học em còn cho tôi đọc cả những bức thư tình nặc danh mà các cô gái gửi cho em
. Còn với tôi, cậu ấy cũng rất tâm lý. Em biết tôi ghét điều gì, và thích điều gì, hiểu tôi tới tận chân tơ kẽ tóc vậy! Có một món quà em mua tặng cho tôi mà tôi quý nhất, đó là những bông hoa Bất tử được kết lại thành hình trái tim mà em mang từ Đà Lạt về tặng tôi. 

                       

         ( Món quà em tặng tôi khi đi Đà Lạt về

. Đây là món quà tôi yêu quý nhất)

           Tôi rất tự hào về em!

     Viết những dòng này, em tôi vẫn đang thiêm thiếp ngủ... Những cơn đau đã quá quen thuộc rồi, em nghiến răng chịu đựng mãi cũng thành quen. Cầu mong cho giấc ngủ của em đêm nay được trọn vẹn!

    Nhìn em ngủ, tôi muốn được hôn lên đôi mắt nhắm nghiền của em và thì thầm với em rằng: Dũng ơi, chị yêu em biết mấy! Em mãi mãi là niềm tự hào của chị!

                                                               ( Vân Ly 10/2009)

           

                         ( Phút tinh nghịch của em

)

           
           

                  ( Chụp với Uyên, cô bí thư lớp em chủ nhiệm)

           

                 ( Đây là Kiên - cậu lớp trưởng mà em rất quý)

           

            (Còn đây là An, cô học trò rất yêu kính thầy. Hầu như chủ nhật nào em cũng xin phép bố mẹ để bắt xe buýt vượt qua 40km xuống thăm thầy giáo của em).

           

     Cuối cùng là tấm ảnh của lớp chủ nhiệm mà Dũng đã gắn bó trong 2 năm trời cho đến khi nhập viện.

   Và... còn rất nhiều, rất nhiều điều nữa về em mà chị muốn kể với tất cả bạn bè của chị...


Giá đâu đó có người đợi tôi!


  "Tôi gặp gỡ mọi người.
           Tôi quan sát họ.
         Tôi hỏi xem buổi sáng họ thức dậy lúc mấy giờ, họ làm nghề gì để sinh sống và chẳng hạn như họ thích ăn món gì tráng miệng?
      Tiếp theo đó, tôi nghĩ về họ.
    Tôi lại hình dung ra khuôn mặt, đôi bàn tay và thậm chí là màu sắc đôi tất họ mang dưới chân.
 Tôi nghĩ đến họ suốt hàng tiếng đồng hồ, thậm chí hàng năm trời.
Thế rồi, một ngày kia, tôi thử viết về họ...

      
Khi viết những dòng chữ này, trước mặt tôi là cuốn truyện ngắn của Anna Gavalda - một nữ nhà văn Pháp. Cuốn sách ấy tôi mới đọc, nhưng ngay khi vừa đọc đến trang thứ 65 thì ý tưởng viết một cái gì đó cho những người sống quanh tôi bắt đầu hiện hình và dần dẫn rõ nét trong đầu tôi.
      Cuộc sống xung quanh tôi, với bao nhiêu người thân yêu... Tại sao lại không viết nhỉ? Đó là Gia đình tôi, là người Mẹ mà tôi yêu quý, là em trai đáng tự hào của tôi, là người chị đảm đang của tôi nữa.... Tối muốn viết về những người bạn, những người đã bên tôi, an ủi và động viên tôi khi tôi thất bại, chia sẻ cùng tôi những nỗi niềm, và vui cùng tôi khi tôi thành công trong cuộc sống... Và cả những đồng nghiệp của tôi, những người hàng xóm rất gần gũi trong cuộc sống của tôi nữa...
      Tôi sẽ viết, viết để những khi tôi buồn và trống trải, tôi lật giở ra xem... Và để tôi hiểu hơn một điều rằng: Cái mơ ước Giá đâu đó có người đợi tôi là hoàn toàn có thể! Tôi sẽ thấy quanh mình không chỉ có một thôi đâu mà có biết bao tấm lòng thân thương trìu mến dõi theo những bước đường đời của tôi để mà san sẻ yêu thương, chia sẻ ngọt bùi, cay đắng...!
   Người đầu tiên tôi sẽ viết, đó là Em trai tôi!
Đêm nay, khi ngồi trông em ngủ, tôi sẽ viết về Em, người mà tôi Yêu nhất!

Thứ Sáu, 9 tháng 10, 2009

Vài lời gửi anh!

 
                 


                              Đừng thốt lên tiếng Yêu
                        Khi quan tâm anh chẳng có
                  Đừng nói lên xúc cảm
            Khi chúng chẳng ở trong anh
 
                             Đừng bao giờ nắm lấy tay em
                       Nếu chỉ làm con tim em tan nát
                  Đừng nói: "Không bao giờ ngăn cách"
             Khi trong lòng đã có ý chia tay!
 
                            Đừng nhìn vào đôi mắt
                        Khi lòng anh gian dối, em nào hay
                  Đừng vồn vã đón chào
            Bởi lời từ biệt anh đã xếp thành câu trong ý nghĩ...

                         Đừng nói: "Chỉ có em..."
                   Khi anh còn ai ai kia trong mộng
    
                  Trái tim của em, trái tim hồng đỏ
          Đừng khóa nó, khi chính anh chẳng thể mở được ra!

Thứ Bảy, 3 tháng 10, 2009

Khuyết...

                         Thêm một đêm Trăng tròn
                     Lại thấy mình đang khuyết....