Thứ Bảy, 28 tháng 11, 2009

Bạn nghĩ gì về người phụ nữ 30?

                         Cảm xúc lan man của tôi sau ngày sinh nhật!

                                Viết tặng tất cả Dê yêu 79!
            

               
           Vậy là giờ đây, tôi đã 30!

Cái cảm giác giã từ số 29 ấy đã có lúc khiến tôi thật nặng nề. Không biết bạn có cảm giác ấy không? Dù là 29 so với 30 người ta nói chẳng khác nhau là mấy. Nhưng với tôi, thực sự tôi đã rất nặng nề. Khi ai đó vô tình hỏi tôi bao nhiêu tuổi? Tôi vẫn ngập ngừng và nói khẽ: Tôi 29!


    Tôi đã từng nói chuyện với Bloger Losontoan về điều này, tất nhiên là qua điện thoại thôi, bởi tôi và hắn đã bao giờ gặp nhau đâu. Và trời ơi, hắn cười tôi.
Thậm chí nếu tôi mà ngồi đối diện với hắn, tôi thề là hắn cười đến chảy cả nước mắt đấy!
Ngay hôm sau, hắn gửi cho tôi một lô một lốc những bài viết, những câu nói về người phụ nữ 30 tuổi để an ủi tôi. Hắn nói với tôi rằng: tuổi 30 đẹp lắm, đừng ngại ngùng khi nói là Tôi 30. Mà hãy kiêu hãnh và nói thật to: Tôi 30 tuổi!

Ồ, có gì mà hắn lại xui tôi như thế?


Tôi ghé mắt đọc những gì hắn gửi: Chao ôi, thật lạ. Tôi thấy hình như tác giả của những bài viết ấy một là người phụ nữ 30, hoặc nếu là đàn ông thì chí ít cũng là một tay đang chết mê chết mệt một cô nàng 30 tuổi. Rõ ràng là thế mà...Bởi hắn hiểu 30 lắm lắm...

Phụ nữ tuổi 30. (Tác giả: Trang Hạ)

"Những năm tháng phải lòng, yêu đương,
cuồng nhiệt đã trôi qua sau lưng lúc nào không nhận ra. Phụ nữ ba mươi
có hai cuộc sống
. Một là gia đình, một là khao khát.

Gia đình tức là có nơi về, yêu thương
con, chăm sóc chồng, vun vén cuộc sống ít vui nhiều lo âu. Những người
phụ nữ ba mươi tất bật, bình yên và quyến rũ bởi đầy đặn, bởi từng
trải, bởi thành tựu và yêu thương. Có những người quyến rũ được kẻ khác
bằng cả vẻ đảm đương, an phận của mình
, thật lạ.


Khao khát tức là khi đã bỏ sau lưng mười
năm yêu trắng tay, đã từng tha thiết, tưởng hy sinh tất cả, tưởng sẽ
trời đất dài lâu, tưởng sẽ trọn đời. Rồi tuổi ba mươi đến, càng thành
đạt càng hoang mang, mình đang ở đâu, ai sẽ đến trong đời mình.


Bất hạnh cho ai bị giằng xé giữa hai cuộc sống ấy, ở trong gia đình vẫn khao khát, hoặc độc thân nhưng đầy gánh nặng.


Đôi khi tôi tự hỏi tôi là ai.


Phụ nữ ba mươi có quyền làm những gì
tuổi hai mươi mơ ước
chăng, có chứ. Có quyền lực sai khiến bằng một ánh
mắt, một lời nói. Có thể thanh thản từ chối vì biết mình là ai, cũng
biết tiếc nuối bởi đủ từng trải để hiểu thế nào là hạnh phúc. Biết cách
lý giải cho mọi cảm xúc, biết cách đẹp, biết đàn ông cần gì
.


Dường như đến tuổi ba mươi, phụ nữ biết
cách yêu, biết cách nồng nàn
. Thứ nồng nàn đích thực mà tuổi thanh xuân
không bao giờ chạm tay tới nổi. Đúng thế còn gì!

Tự hào quá đi!


Những người phụ nữ đang đi tới tuổi ba mươi thường hoảng hốt, những người phụ nữ vượt qua tuổi ba mươi rồi thường bình yên.


Bởi hiểu ra không giống như xưa, chúng
ta không còn lầm lẫn giữa nhan sắc và tuổi trẻ. Và người phụ nữ nhận ra
mình đẹp bắt đầu từ tuổi ba mươi, tự tin rằng những người đàn ông mình
cần là những người nhận ra được người đẹp bên trong người phụ nữ.

Vậy còn điều gì phụ nữ ba mươi đã thua
kém chính mình khi đôi mươi? Có lẽ đó là quyền lực thanh xuân, thứ
quyền lực mà phụ nữ ba mươi cố tình không muốn nhắc đến nhất.


Lúc đôi mươi tôi mặc một chiếc áo sơ mi
trắng dài, thật rộng và nhảy nhót, tôi thật gợi cảm. Lúc ba mươi nếu
tôi vẫn nhảy nhót trong một chiếc sơ mi dài và thủng, tôi thật lập dị
và gớm ghiếc.


Lúc đôi mươi tôi có quyền không son phấn
ra phố, buộc tóc đuôi gà, ngồi lơ đãng bên bờ hồ tưởng tượng những lãng
mạn. Lúc ba mươi, không son phấn là một cách bất lịch sự, và bên hồ,
những người phụ nữ chỉ ngồi để chảy nước mắt đau đớn. Chả đúng lắm với tôi!


Vì năm tháng đã trôi qua lặng yên, có
thứ đã đến, như thành đạt, như từng trải, như tiền. Nhưng có thứ không
níu nổi, như tuổi trẻ. Phụ nữ ba mươi tối kỵ ngồi một mình, nghĩ một
mình, làm một mình, và sống quạnh hiu.


Có một cuốn sách đầu đề là "Phụ nữ ba
mươi mới đẹp", trong đó nói, cái đẹp tới từ sự độc lập, bởi họ dũng cảm
và từng trải. Cái đẹp ba mươi cũng đến từ tình yêu và sự tự tin khi vứt
bỏ tình yêu
. Và sách nói, phụ nữ càng ba mươi, càng dễ buông tay khỏi
ái tình.


Tôi nghĩ những điều đó hợp lý, khi phụ nữ nhận ra họ càng quý giá, họ càng khó có cơ hội ngã vào đời người đàn ông.


Phụ nữ ba mươi không yêu nổi người đã
tha thiết yêu khi mười tám.
Hehe Cái này thì VanLy cảm thấy đúng nhất!

Lại khao khát kết hôn với người chồng mà
khi mười tám có đánh chết cũng không muốn lấy. Có người bảo, đó là bởi
phụ nữ đã thực tế hơn thiếu nữ, hiểu mình muốn gì. Tôi thì cho rằng đó
là bởi người phụ nữ ba mươi đã nếm đủ những đòn đau của cuộc sống,
trong tình yêu và hôn nhân, họ sợ tương lai nhưng họ còn sợ quá khứ hơn!


Sách nói phụ nữ ba mươi chỉ mơ hai thứ,
chưa chồng thì mơ yêu đương nhiều hơn, có chồng thì mơ tiền nhiều hơn.
Phụ nữ ba mươi chỉ có yêu và tiền. Cái này thì với tớ chả đúng lắm. Tớ không thích tiền đến vậy

Báo chí dành cho tuổi ba mươi thường
là tạp chí tiêu dùng thời thượng hoặc mục tâm sự tình duyên éo le. Để
phụ nữ ba mươi tiêu những lo âu vào đó.

Ba mươi là lúc chấp nhận
những thay đổi mà cuộc đời dành cho ta, không kháng cự, chỉ uyển chuyển
lợi dụng để những đổi thay cuộc đời biến thành động lực để ta đi tới.


Tôi nghĩ người phụ nữ ba mươi có năng
lực hay không, chỉ phân biệt bởi điểm đó, bởi lúc vượt qua trắc trở khó
khăn. Chứ không phải những người phụ nữ có xe đẹp nhà đẹp, chồng đẹp
con cũng đẹp là người có năng lực, chỉ nên gọi họ là người phụ nữ may
mắn mà thôi.Đúng quá còn gì!



Phụ nữ ba mươi đã thoát ra được những
viển vông tuổi đôi mươi
. VanLy thấy mình đôi khi vẫn nông nổi như cái thời 16 vậy! 

Họ không cần lãng mạn, một sự ấm áp, một
khoảnh khắc đẹp, mà mong muốn sở hữu, muốn có con, có người tình, những
điều có thật trong đời
. Tớ thì khác, tớ vẫn cần lãng mạn, cần ấm áp, và thật nhiều, thật nhiều khoảnh khắc đẹp! Mơ ước của tuổi ba mươi đã thật hơn, đã không
còn chỉ là mơ ước. Nên nhiều người phụ nữ không nhận ra, tuổi đôi mươi
rất ngại tới nhà bạn trai,
tuổi ba mươi muốn để lại bàn chải đánh răng
buổi sáng trong nhà bạn trai, muốn để lọ nước hoa,chai sữa tắm có mùi
yêu thích ở lại nhà người yêu.
Như khi phụ nữ đi, điều gì đó còn ở lại. Tớ thấy cũng đung đúng... Tớ còn muốn quên nhiều thứ hơn nữa ở nhà bạn trai kìa! Nhưng chả tìm thấy ông bạn ấy nơi nào cả


Bạn tôi nói, khi chia tay người yêu, đi
khỏi đời nhau, cái cô ấy tiếc nhất không phải là anh bạn trai, mà là
chai sữa tắm mùi vỏ cam còn để lại ở nhà anh kia. Cô ấy thích mùi vỏ
cam, và với phụ nữ ba mươi, chia tay nhau, thì đàn ông không còn giá
trị bằng một chai sữa tắm. Mặc dù cô ấy có tiền để bất cứ lúc nào mua
một chai sữa tắm khác như thế.


À, có lẽ không phải đàn ông không còn giá trị, mà bởi phụ nữ ba mươi yêu ghét rạch ròi. Tớ cũng vậy đấy. Tớ mà ghét rồi, tớ chẳng thèm nhìn mặt đâu!



Hình như ba mươi là lúc phụ nữ mới bắt đầu cuộc sống đích thực phụ nữ? Điều này thì không phải bàn nữa nhé! Hehe..

                        
   
  
  
  
  
  
  
  
 
 
                                                                                   

Tôi bất giác mỉm cười.


Bất giác liếc trộm mình trong gương

.

Bất giác thấy hình như người ta nói đúng...


Tôi  post bài viết đó lên đây cho mọi người cùng đọc. Và tôi muốn hỏi các bạn một điều rằng: Bạn nghĩ gì về người phụ nữ 30?
Và nếu như có một ai đó mà bạn nhỡ mồm hỏi: Ấy bao nhiêu tuổi rồi?  mà bạn chợt thấy cô ấy lúng túng chưa trả lời bạn... Thì bạn sẽ an ủi cô ấy như thế nào?

                                                  ( Vân Ly - 11/ 20109)


                    
http://image.tin247.com/ngoisao/080902002314-278-857.jpg


Thứ Tư, 25 tháng 11, 2009

Sinh nhật mùa Đông




        Hôm nay là một ngày cuối tháng 11. Em đang ngồi giữa cái lạnh se sắt của một ngày mùa Đông. Chẳng hiểu vì sao em yêu mùa Đông đến thế! Trong khi mọi người co ro trong cái lạnh, suýt xoa mỗi khi gió lùa... Thì em mặc nhiên ngồi đây ngóng gió, mái tóc bay tung.
        Mùa Đông trước, khi tóc em còn dài thướt tha. Cũng vào ngày này SN em, em còn ngồi bên Hồ Tây với mái tóc tung bay trong gió.. Em còn vào chùa Trấn Quốc cùng bạn thắp những nén nhang với lòng ngưỡng mộ hồn thiêng sông núi...

   Vậy là chớp mắt đã trở thành mùa Đông cũ!

Mùa Đông này tóc em sợi ngắn sợi dài cũng giống như tâm hồn em vậy, thất thường lúc nắng lúc mưa... Hôm nay, em hình dung ra cái ngày đặc biệt hàng năm của mình rồi. Chắc chắn sẽ là Hoa và Những nụ cười... Những người bạn năm nào cũng thế. Ngày của em vì vậy, em không cô đơn. Em hiểu rằng dù đôi khi mình cảm thấy lạc lõng, nhưng bên cạnh em luôn có những người bạn thật tốt. Và nhóc con của em nữa, ríu rít bên em đủ để em thấy vui và ấm lòng...

          


Ngày tháng êm trôi... Tất cả cứ thế lặng lẽ đi qua. Tiếng khóc, nụ cười, vòng tay thân ái...  Em không thấy mình mỏng manh như vầng trăng khuyết phía cuối chân trời nữa. Em thấy rằng vầng trăng ấy đang khuyết để một ngày, một ngày không xa đây là mấy, trăng ấy sẽ tròn đầy tỏa sáng...

Sáng nay thức dậy sớm để em tiễn một mùa đang trôi.
        Ngày sẽ ngập tràn niềm vui
                Đêm sẽ ngập tràn trong Nhớ...
                      Đông ơi, cứ trôi đi thật chậm
                             Sinh nhật này, em đón một ước mơ...!

Cổ tích cho tuổi 30

Tuổi 30 em không còn như trẻ nhỏ
Sao vẫn ngủ quên hoài trên đôi cánh Peter?
Nàng tiên cá ru biển chiều sóng hát
Hoàng hôn về bát ngát
Cánh buồm ơi, đỏ thắm giấc mơ xưa.

Tuổi 30
Thời gian trôi vội quá
        ... đến không ngờ
Em đánh mất tuổi thơ
Mà ngỡ mình vẫn có!
Cô bé ngày xưa quàng khăn đỏ
Rong chơi cùng gã sói cô đơn
Giọt nước mắt tủi hờn
Có những lần âm thầm rơi ướt má

Tuổi 30 hối hả
Nửa chừng xuân ngần ngại bóng mùa thu

Cổ tích ơi, xa khuất sương mù
Sao vẫn muốn kéo mây về đan áo!
Sao vẫn thấy bồng bềnh trong hư ảo
Có chiếc chổi thần và cậu bé Harry
Có Alice trong xứ sở diệu kỳ
Và có Anh
        ... trong cuộc đời
                ... rất thật!
                                                                  ( Vân Ly - 11/2009)

http://www.thegioihoatuoi.com.vn/photos/tght_306.png

Chủ Nhật, 22 tháng 11, 2009

Khi hai nỗi cô đơn gặp nhau...

http://www.look.yeah1.com/albums/userpics/13412/da05d350a247e4bd.jpg


Em có một nỗi cô đơn
Xôn xao trong thinh lặng
Chỉ một ngọn gió lướt qua cũng đủ để rùng mình...

Đêm hoang lạnh
Em gặp nỗi cô đơn không tên của anh.

Ngọn gió hoang nhẹ nhàng đậu khe khẽ nơi bậu cửa
Không khiến em giật mình
không lạnh.
Miền đất ấy nở hoa
Em biết mình không còn lẻ loi...

Này giấc mơ, thôi đừng thổn thức
Ngóng trông, hy vọng,,, trước mắt mình trĩu nặng hình anh

Này ánh trăng, đêm cô đơn là thế
Đừng vàng thêm nữa những khát khao

Này sương đêm, và cả tiếng dế bờ rào
Đừng hát khúc sầu ca ra rả

Và ngọn gió...khe khẽ thì thầm
Nói: Em đã yêu

Và Anh...
Nơi xa trong căn phòng vắng
Lặng lẽ lòng mình
Anh cũng trĩu nặng hình Em!

                                 ( Vân Ly - 11/2009)

Thứ Bảy, 21 tháng 11, 2009

Xa.

Xa như em đã từng đi
Như em đã từng Yêu

Thôi đừng buồn, đừng mơ, đừng day dứt.
Cuộc đời khuất khúc
Bến ảo giấc hòe

Tìm làm chi
Chờ đợi nữa mà chi

Mặt trời tròn
Mặt trăng tròn
Quả đất tròn

Chỉ có kiếp người là khuyết...


Thứ Bảy, 14 tháng 11, 2009

Ẩn dụ

http://giaitrivui.com/news/news_images/06-12-2007/Our_love_will_always_.jpg


    Bên kia là anh
               Quờ tay thôi, là em chạm tới
Khóe mắt cười
Và vầng trán sáng những vì sao...

Nhưng không thể
Đó chỉ là màn hình máy tính
Anh xa cách dặm dài
       Gần thôi,
               mà chẳng thể tới gần hơn.

Bên này là Em
Mắt huyền, môi thắm
Và má lúm xinh xinh giữ lại một nụ cười...
Anh ví em như một ẩn dụ vô hình
Tìm nghĩa này lại lạc sang nghĩa khác
Không thể bước qua...

Bên kia là chân trời nở hoa
Những khoảng sángkhoảng tối cứ đan nhau níu bước
Em lạc đi trong muôn lối lạ - quen

Bên này là quá khứ
Ngủ vùi trong em lâu lắm
Hiện tại hoang mang không biết trốn nơi nào?

Bên kia là tương lai
Gần lắm mà xa xôi quá!
Ảo giác, thực hư
           em lẫn lộn
Bước về đâu xô lệch cả đêm dài...?

                                          ( Vân Ly - 11/2009)





Thứ Năm, 12 tháng 11, 2009

Đâu mới là tình cảm thật sự?

                
http://www.saga.vn/Upload/trangx259/ThuTrang/11116003-Hsinh-lop-10.jpg


   Đây là một bài viết của cậu học trò của tôi. Đề bài là: Cái nhìn của em về cuộc sống. Khi đọc đến bài viết của cậu ấy, lần đọc đầu tiên, tôi giật mình. Lần đọc thứ 2 tôi day dứt... Và lần này, tôi đã lặng đi rất lâu trước bài văn ấy. Ngày mai là giờ trả bài, vậy mà tôi vẫn chưa biết phê vào bài văn ấy điều gì. Tôi post bài văn ấy lên đây, để nguyên cả những lỗi sai trong đặt câu và dùng từ của cậu ấy, hy vọng những người bạn của tôi sẽ giúp tôi cảm và hướng cho tôi điều gì nên nhất trước khi trả bài văn ấy lại cho học trò mình. Cậu học trò ấy là Nguyễn Xuân Tùng, HS lớp Toán nâng cao 11A11.

   Đâu mới là tình cảm thật sự?

 
Người bạn tốt nhất mà con người có được trên thế gian này có thể một ngày nào đó trở thành kẻ thù quay ra chống lại ta. Con cái mà ta nuôi dưỡng với tình yêu thương hết mực vô bờ bến, gửi vào đó bao niềm tin và cả niềm hy vọng rồi cũng có thể là một lũ vô ơn bạc nghĩa.

   Những người gần gũi, thân thiết ta nhất; những người mà ta gửi gắm hạnh phúc và niềm danh dự có thể trở thành kẻ phản bội, phụ lòng tin cậy và đánh mất sự trung thành với ta. Tiền bạc mà ta có được rồi cũng sẽ mất đi. Nó mất đi đúng lúc ta cần nó nhất. Cũng giống như tiếng tăm của ta vậy; nó sẵn sàng sụp đổ và tiêu tan trong phút chốc bởi hành động dại một giờ. Những kẻ phủ phục, tôn vinh ta khi ta thành đạt có thể sẽ là những kẻ đầu tiên quay ra cắn ta, ném đá vào ta khi ta sa cơ lỡ vận. Duy chỉ có một người bạn hoàn toàn không vụ lợi mà con người ta có được trong cái thế giới ích kỷ này; người bạn không bao giờ bỏ rơi ta; không bao giờ biến thành kẻ vô ơn hay tráo trở, đó chính là con chó của ta.

    Nó luôn ở bên cạnh ta, trong phú quý cũng như lúc bần hàn; khi ta khỏe mạnh cũng như lúc ốm đau. Nó ngủ yên trên nền đất lạnh, dù gió đông cắt da hay giá rét dập vùi; miễn sao được cận kề bên chủ là được. Nó liếm lên những vết thương, những vết trầy xước mà ta hứng chịu khi va chạm với cuộc đời tàn bạo này. Nó canh giấc ngủ cho ta như thể ta là một ông hoàng dù ta chỉ là một gã ăn mày lang thang khắp nẻo đường. Và nếu chẳng may số phận đá ta ra rìa xã hội, biến ta thành kẻ tán gia bại sản thân tàn danh liệt, không bạn bè, vô gia cư thì vẫn còn, vẫn còn con chó trung thành với tình yêu nó dành cho ta như ánh thái dương trên bầu trời.Và nó chỉ xin ta ân huệ duy nhất là cho nó được đi theo để được bảo vệ ta trước nguy hiểm, giúp ta chống lại kẻ thù.

      Vậy mà nó đã được những gì? Lững thững từng bước một theo ta trên con đường đời đầy gian nan và nguy hiểm. Nó hôn lên bàn tay ta dù khi ấy ta không còn thức ăn gì cho nó. Không cần phải ở trong căn phòng ấm áp, nó nằm vào lòng ta, hay gối lên chân ta để mong ta xoa đầu và vuốt ve bộ lông mềm mượt của nó trong đêm đông lạnh giá. Và khi trò đời hạ màn; thần chết đến rước linh hồn ta đi, để lại thân xác ta trong lòng đất lạnh; thì khi ấy; khi tất cả những người thân của ta phủi tay sau nắm đất cuối cùng và quay đi sẵn sàng sống tiếp cuộc đời của họ. Bên nấm mồ đó; vẫn còn con chó trung thành của ta với đôi mắt ươn ướt khóc than cho chủ.

           Quả thực tôi đã day dứt thật nhiều trước bài văn của cậu học trò ấy. Đó là cái nhìn về cuộc sống của một cậu học trò đang học lớp 11 đó sao? Cậu ấy bề ngoài cũng không có gì nổi bật ngoài dáng cao cao gầy gầy với cặp kính trắng rất dày. Hàng ngày, cậu học trò ấy vẫn ngồi đó nơi góc lớp, âm thầm lắng nghe những lời giảng của cô, cũng giơ tay lên khi có ý kiến gì đó về bài học mà cậu phải tỏ bày... Nhưng hôm nay, tôi hoàn toàn sững sờ bởi một cách nhìn về cuộc sống ấy của học trò.
     Tôi phải phê vào bài làm văn ấy điều gì đây nhỉ?
                   Hãy thử giúp tôi, bạn nhé!

                                                 ( Vân Ly - 11/2009)
 

Thứ Ba, 10 tháng 11, 2009

Đêm hoang...

                   Đêm nay, nhớ em không ngủ, nước mắt lăn dài, chị viết cho em...

        


           Lặng nghe tiếng đêm
          - Lách cách bàn phím
          - Tích tắc liên hồi... đồng hồ vẫn còn thức
          - Đều đều nhịp tim
     Nghẹn ngào nỗi nhớ, em đã đi xa khuất nẻo chân mây... Chị vẫn lặng ngồi yên trong đêm, đếm giọt thời gian lặng lẽ trôi. Nơi này vắng, lạnh, lòng hoang... Ngọn gió đêm không còn thổi, ngưng lại lắng nghe.
Đêm nay
Tim vỡ
Nỗi nhớ ào về
Thổn thức
giấc dài...
Bản guitar vô thường  hằng nghe trong đêm không đủ ru giấc ngủ.
Ký ức ùa về như sóng, chẳng ngăn nổi mưa rơi...nước mắt của lòng đau...
Tiếng Đêm như tiếng thở dài
Cuộn mình trong đêm, lắng nghe.
 Ngoài kia, gió ngưng lại thổn thức hoài trong nỗi nhớ
Thời gian rảo bước lạnh lùng
Đêm trở mình...
...
Rồi một ngày thôi chúng ta đều mỏi mệt khi ruổi rong một đời mưu cầu những bình an hư ảo và mong nụ cười đến thật tươi. Ta rã rời cuộn mình vào lòng đêm, lặng nghe cô đơn hát lời phụ bạc, kiếp bẽ bàng phụ họa một niềm đau.

Ta chong mắt nhìn đêm trong thinh lặng.
Ai thương ai đang ngồi đó? Người chị khóc thương cho những ngày tháng ngắn ngủi của em mình, vội vã qua mau.
Thương cho linh hồn nẻo xa lạnh vắng
Thương cho kiếp người ngắn, vội, cô liêu.
Ai thương ai, buồn hiu đếm nỗi tịch liêu mà cuộc đời ban tặng?
Ai thương ai sầu tư cô tịch, đắm hồn mình vào cõi hư vô?

Ngoài kia, nhân tình say ngủ, riêng hồn mình đi rong trong bàng hoàng ly biệt.
Tháng ngày ảo ảnh, tựa khói sương, tan - hợp chợ đời.
Từ ly bẽ bàng
Ai giong hồn mình đi hoang trong đêm lạnh khắc tàn?

Và Đêm,
Đêm mơ màng thinh lặng, đất trời đang trở giấc chiêm bao.
Tiếng xe khuya hun hút đêm trường, hồi còi dài hun hút nẻo đường xa.
Đất dường như dài ra trên con đường khát vọng!
Ta còn nghe tiếng thở lòng đêm, trong đêm lặng, ngay tiếng thở của chính mình cũng trở nên lạc điệu!
Khắc khoải đời phù du
Kẻ ở,
Người đi
Cuộc đời thế là xa vạn dặm
Tan tác
Đêm đi hoang với một nỗi chia lìa...

Đêm đi trong thinh lặng, ta lắng nghe đất vươn mình đón nhận màn mưa. Cơn mưa khuya ào ào trên nóc, hăm hở gột rửa bao điều oán than. Hình như là giông bão? Ào ào, lại giá lạnh, lại nghe hồn lang thang, không nơi trú ngụ... Em ơi, nẻo nào về với dương gian? Bóng Mẹ gầy trên con đường cô lẻ. Chị miệt mài đếm ngày tháng dần trôi.
 Nhà vắng.
Tiếng thở dài trong đêm sâu hun hút.
Gió mưa?
 Hay bão tố?
Cũng chỉ là riêng một mà thôi: Nỗi đau muôn đời không che lấp nổi! Cuộc đời buốt giá, tả tơi. Ngồi đây, khum tay đong đầy kỷ niệm... Đêm vẫn dài!

     Đêm nay, ta trở về trong thinh lặng, nghe đất lạnh lẽo ơ hờ mới thấy kiếp người chơi vơi. Người đợi người mòn mỏi đếm thời gian. Mắt nhìn tường vô vọng, lưng tựa bóng đêm im lìm, lòng gối vào cô đơn tàn tạ.
Ta hỏi đời sao người nỡ chia xa? Cơn mưa ký ức đi về. Giấc mơ hoang tàn, kiếp người đa đoan...

  Đêm mệt nhoài trong thinh lặng nghe tiếng đất buồn than.
Nghe phách điệu trần gian theo tiếng người than thở, tiếng thở dài sườn sượt đi vào giấc mơ. Những giấc mơ ngắn dài đi hoài trong kỷ niệm mà tấm lòng chẳng thể tìm về một chút của bình yên.
Cơn mê chập chờn về điều xa xôi vời vợi.
Đêm đi hoang
Tiếng lòng cũng đi hoang

Em ơi, đêm này chị mơ màng điệp khúc
Khóc cho em
Than cho em
Kiếp người ngắn ngủi
Niềm vui dang dở
Giấc mơ lỡ làng
Đêm nay
Chị muốn g
ặp lại em trong những giấc mơ hoang...


Và Em, trong giấc mơ của chị: Áo trắng tinh khôi...

                                                      ( Vân Ly 11/2009)